Lư Khâu Mỹ Vi khẽ mỉm cười nói.
- Đào Hoa tửu hai mươi hai năm, rượu ngon, các vị, vậy thì ta không khách khí nữa.
Cơ Vô Thường nghe Lư Khâu Mỹ Vi nói xong thì lập tức dốc cạn một chén rượu.
Đám người còn lại lúc này nghe nói bên trong Đào Hoa tửu này còn có Đan dược thất phẩm thì cũng chẳng lấy làm khách khí chi nữa, đám người Công Tôn Hóa Nhai, Gia Cát Tây Phong, Đồng Quy Tinh thì lại càng không khách khí.
- Đan dược thất phẩm.
Lục Thiếu Du lúc này cũng hoàn toàn chẳng chút khách khí, bưng lên một ly Đào Hoa tửu có màu hồng đào lên mà dốc cạn.
Rượu vừa vào miệng mang theo chút mát lạnh, cũng mang theo hương hoa đào thơm ngát, sau đó liền trở nên nóng rực, tựa như hoả đao vào cổ vậy, trực tiếp đốt thẳng tới dạ dày.
Mà càng khiến cho Lục Thiếu Du kinh ngạc hơn chính là trong rượu này đúng thật là có một cỗ năng lượng không tệ lập tức tràn ra, đám năng lượng này chính là do dưỡng nguyên đan biến thành.
Lục Thiếu Du cũng chẳng xa lạ gì với dưỡng nguyên đan này, đan dược thất phẩm sơ giai, có thể có tác dụng tăng cường tâm cảnh, đồng thời có thể củng cố tu vi, giá trị của một viên dưỡng nguyên đan quả thật là giá trên trời, vừa rồi Lư Khâu Mỹ Vi nói đã dùng không ít dưỡng nguyên đan ngâm rượu,Lục Thiếu Du cũng chẳng biết phải nói gì hơn, rượu này đúng là có giá trị liên thành.
Lục Thiếu Du âm thầm vận Âm Dương Linh Vũ Quyết, cỗ năng lượng có trong rượu này lập tức bị hấp thu, năng lượng bên trong một chén Đào Hoa tửu này, Lục Thiếu Du cảm giác, dường như tuyệt đối không thua gì một viên đan dược ngũ phẩm cao giai hết, chính mình chỉ nhấp một ngụm nhỏ Đào Hoa tửu thì coi như đã bằng uống hết một viên đan dược ngũ phẩm cao giai.