Sau đó Lục Thiếu Du lập tức nhìn về phía một người ngồi bên cạnh Gia Cát Tây Phong, người này vận một bộ hắc bào đen thẫm như mực, tuổi chừng bốn mươi, tóc đen dài, dáng người cao lớn như hơi gầy, hai mắt bén nhọn như ưng, mang theo một cỗ khí thế nhiếp người, quanh thân mơ hồ tràn ngập trong một cỗ sát khí, theo như lời Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nói thì đây chính là Đồng Quy Tinh giáo chủ của Hắc Sát Giáo, cảm giác được khí tức và thực lực của ngươi này, e là một kẻ có tu vi trình độ tuyệt đối không thấp hơn Vũ vương.
Mà sau lưng Đồng Quy Tinh, còn có không ít cường giả trong môn cùng vài đệ tử trẻ tuổi trông qua có vẻ cũng có tu vi bất phàm.
- Đây chính là Công Tôn Hoá Nhai sao?
Ánh mắt của Lục Thiếu Du lại rơi vào một vị đại hán vận áo bào trắng đang ngồi đối diện với hai người Gia Cát Tây Phong và Đồng Quy Tinh, người này dáng vẻ vĩ ngạn cao lớn, mày rậm mắt sáng, nhìn thấy rõ ràng nhất chính là nơi đầu chân mày hợp với mặt có một vết sẹo, khiến cho hắn vô tình tăng thêm một phần sát khí.
Sau lưng của tên Công Tôn Hoá Nhai này, Lục Thiếu Du cũng thấy không ít cường giả Hoá Vũ Tông, trong đó không ngờ còn có trưởng lão Hà Dược Đông, đang nhìn chằm chặp vào mình với vẻ tức giận.
Ánh mắt lướt qua, Lục Thiếu Du cũng lập tức dò xét đám cự phách Cổ Vực mà Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh đã nói, tông chủ Tùng Thanh Sơn của Thiên Quỷ Tông, một bộ hồng bào, trong khí tức âm lệ mang theo một tia sát khí.
Chưởng môn Lâm Trung Kiến của Thương Sơn Môn, một bộ thanh sam, tuổi cùng lắm cũng chỉ chừng bốn mươi, dáng người hơi nhỏ gầy, nhìn qua có hơi chút hèn mọn bỉ ổi. Sau đó chính là An Cát Tú Na của Song Đao Môn, thật ra khiến cho Lục Thiếu Du hơi kinh ngạc, bộ dạng của An Cát Tú Na này nhìn qua tuổi cũng không cao lắm cũng chỉ chừng ba mươi mà thôi, dáng người đẫy đà, xem như vẫn còn phong vận từ nương bán lão, khí tức trên người cũng tuyệt không hề yếu.