- Hài nhi đã hiểu rồi, cha cứ việc yên tâm.
Ánh mắt của Gia Cát Tử Vân mang theo vẻ kiên nghị đáp lời, lúc này trong đầu của hắn nhớ tới thân ảnh nóng bỏng mê người của Lữ Tiểu Linh, ánh mắt lại loé lên cổ tà ý, lập tức lẩm bẩm:
- Bạch y nữ tử kia, rốt cuộc là người phương nào, người tựa thiên tiên, đáng tiếc là nàng cư nhiên đi theo tên tiểu tử kia.
- Tử Vân, con làm sao vậy hả.
Nghe thấy Gia Cát Tử Vân lẩm bẩm gì đó, ánh mắt của Gia Cát Tây Phong loé lên, hỏi.
- Không có gì hết, cha à, người cứ yên tâm đi, Đào Hoa Yến ngày mai, hài nhi tuyệt đối sẽ không để cho Lan Lăng sơn trang bị mất mặt đâu.
Gia Cát Tử Vân nói với vẻ vô cùng tự tin.
Trong màn đêm, gió đêm thổi xuyên qua màn đêm, trăng sáng tựa như một thiếu nữ e thẹn, lúc thì nép mình trốn sau mây, khi thì lại vén khăn che lên để lộ gương mặt, bầu trời cũng bị ánh trăng nhuộm thành một màu xám bạc.
Ánh trăng rũ xuống khắp Linh Thiên Môn, khiến cho Linh Thiên Môn đều bị quang mang màu xám bạc bao phủ, lúc này, bên trong một đình viện, trong phòng có mấy đạo thân ảnh đang ngồi.
- Bách Đào, lần này là một cơ hội tốt hiếm có, nếu như con có thể qua được bốn cửa ải của Tứ Tuyệt Yêu Cơ Lư Khâu Mỹ thì có thể trở thành con rể của Linh Thiên Môn, từ nay về sau tiền đồ của ngươi nhất định là không thể đo lường, chúng ta cũng không cần phải lo sợ những thế lực lớn khác như Hắc Sát Giáo, Hoá Vũ Tông và Lan Lăng Sơn Trang kia nữa, Đào Hoa Yến ngày mai, conn nhất định phải dốc hết toàn lực đó.
Bên trong phòng, một vị lão giả vận hồng y nói với một vị thanh niên bộ dạng chừng hai mươi hai mươi sáu.
- Cha, con sẽ cố hết súc.
Thanh niên vừa nhướng mắt liền lộ ra một cỗ khí tức âm lệ, người này đúng là thiếu tông chủ Tùng Bách Đào của Thiên Quỷ Tông.