Ánh mắt của Lăng Thanh loé lên, cuối cùng rơi vào trên người Bạch Linh, không biết rốt cuộc là do mỹ mạo của Bạch Linh hay là do khí tức trên người Bạch Linh mà khiến hắn lộ ra vẻ kinh ngạc.
- Lục Thiếu Du, một ngày nào đó ta nhất định sẽ để ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Ánh mắt lạnh lẽo của Lăng Thanh lại chuyển sang người Lục Thiếu Du lần nữa rồi lập tức xoay người rời đi.
- Ca ca, hắn là ai vậy?
Lục Tâm Đồng nhìn qua Lăng Thanh rồi hỏi Lục Thiếu Du.
- Là một kẻ rất khó chọc.
Lục Thiếu Du khẽ thở dài rồi nói.
- Kẻ này không đơn giản đâu, khí tức trên người hắn hình như có chút tương tự với ngươi.
Bạch Linh nhìn Lục Thiếu Du rồi nói, trong ánh mắt cũng có chút kinh ngạc.
- Nàng ta tới Linh Thiên Môn có chuyện gì, không biết người của Linh Thiên Môn có rõ thân phận của người này hay không.
Ánh mắt của Lục Thiếu Du loé lên, sau đó lập tức trở lại đình viện.
Sắc trời đã tối, trở lại đình viện, trong phòng, sau khi suy tư một phen xong thì Lục Thiếu Du lập tức bắt đầu lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính, ba ngày sau mới là Đào Hoa Yến, mình tới đúng là có hơi sớm.
Trong phòng, xung quanh Lục Thiếu Du không mất bao lâu liền đắm chìm trong một loại trạng thái lĩnh ngộ huyền ảo, trong não hải, ngoại trừ lĩnh ngộ ra thì chỉ còn một mảnh không minh.
Lúc này đây, Lục Thiếu Du đang lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính thổ, trong tâm thần lĩnh ngộ, Lục Thiếu Du cảm giác được toàn thân của mình được vây quanh trong một cỗ năng lượng thuộc tính thổ nồng đậm, năng lượng thuộc tính thổ hội tụ lại liên miên không dứt, đây mới chính là lực lượng mênh mông nhất.
Trong quá trình lĩnh ngộ này, Lục Thiếu Du vẫn đang suy nghĩ, cỗ năng lượng thuộc tính mênh mông cường hãn này, nếu có thể khống chế được để hỗ trợ công kích tấn công kẻ thù thì quả đúng là uy lực sẽ mạnh hơn nhiều.