- Ngươi còn nói mình không phải cố ý nữa, chỗ đó của ngươi cứng quá, chọc ta đau muốn chết, ngươi là đồ hỗn đản.
Ánh mắt của Lữ Tiểu Linh mang theo vẻ thẹn thùng, trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du nói.
Lục Thiếu Du lập tức sững sờ, đổ mồ hôi lạnh, sau đó lập tức đứng dậy, cười hắc hắc, nói:
- Đây chỉ là phản ứng tự nhiên thôi, ta không thể khống chế được, ta thật sự không phải cố ý mà.
Lữ Tiểu Linh lúc này cũng đã đứng dậy, trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du thêm cái nữa, rồi nói:
- Không phải là ta không muốn cho ngươi, chờ sau khi ngươi qua được bốn cửa ải của mẹ ta thì tới lúc đó ta nhất định sẽ không từ chối, bây giờ ngươi mau trở về đi, nghiên cứu cầm phổ và kỳ phổ cho đàng hoàng.
- Được rồi, ta đi trước đây.
Lục Thiếu Du nhìn thấy nữ tử hấp dẫn nhường này nhưng vẫn không thể chạm vào, lại thêm bụng dưới đang nóng rần lên, muốn nhịn xuống đúng là không dễ dàng gì.
- Được rồi, mau trở về nghiên cứu kỳ phổ và cầm phổ đi.
Lữ Tiểu Linh lại xáp lại gần Lục Thiếu Du lần nữa.
Lục Thiếu Du khẽ cười khổ, nhiệt độ bên dưới bụng lại càng nóng lên khó nhịn, lại ôm ghì Lữ Tiểu Linh vào lòng lần nữa, bốn phiến môi áp vào nhau, một tay lập tức đặt trên đôi tuyết phong cao ngất của Lữ Tiểu Linh x** n*n hai cái, một tay khác thì đặt trên kiều đồn cong vểnh của Lữ Tiểu Linh vỗ một cái thật mạnh, vật nóng rực cứng rắn dưới bụng lại đâm đâm Lữ Tiểu Linh hai cái.
- Được rồi, ta đi đây.
Lục Thiếu Du làm xong hết thảy liền lập tức rời khỏi phòng, nếu như còn ở lại nữa thì mình sẽ không thể khống chế nổi bản thân mất.
- Không chỉ là Tiểu lừa gạt, mà còn là tiểu sắc quỷ nữa
Nhìn bóng lưng của Lục Thiếu Du, Lữ Tiểu Linh vuốt nhẹ kiều đồn của mình, xấu hổ lẩm bẩm:
- Cũng không biết nhẹ một chút nữa, hừ.