- Linh Nhi, đây là khuê phòng của ngươi.
Lục Thiếu Du xem xét khắp cả gian phòng, đây tõ ràng là khuê phòng của nữ nhi, phỏng chừng đây chỉ có thể là khuê phòng của Lữ Tiểu Linh chứ không phải ai khác.
Lục Thiếu Du lập tức cảm thấy kinh ngạc, vừa rồi Lữ Chính Cường còn có ý muốn bảo thành hôn, hiện tại tiểu cô nương này không phải lại muốn gạo nấu thành cơm, sau đó thành hôn với mình đấy chứ.
- Cái này ngươi cầm lấy, ta lấy được từ chỗ của mẹ ta, bên trong có cầm phổ, kỳ phổ các thứ, đều là trong thư phòng của mẹ ta hết, phỏng chừng là có liên quan tới bốn ải mà mẹ ta sẽ bố trí vào hôm đó, ngươi nhớ tìm hiểu cho kỹ đó.
Lữ Tiểu Linh lấy một cái trữ vật giới chỉ trong phòng ra giao cho Lục Thiếu Du rồi lo lắng dặn dò.
- Nước tới chân mới nhảy cũng vô dụng thôi.
Lục Thiếu Du nói.
- Bảo ngươi cầm thì ngươi cứ cầm đi.
Lữ Tiểu Linh trực tiếp nhét trữ vật giới chỉ vào trong tay của Lục Thiếu Du.
- Linh Nhi, đa tạ ngươi.
Lục Thiếu Du nhân cơ hội nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lữ Tiểu Linh, thấp giọng nói, tiểu cô nương này vẫn luôn nghĩ cho mình, trong lòng Lục Thiếu Du lúc này cũng cảm thấy vô cùng cảm kích.
Đột ngột không kịp đề phòng nên khi Lữ Tiểu Linh vừa bị Lục Thiếu Du nắm lấy tay thì toàn thân liền run lên, đứng trước người Lục Thiếu Du, cúi đầu, một tay mân mê vạt áo, nói:
- Ngươi biết ta đối tốt với ngươi là đủ rồi.
Nhìn vào tiểu cô nương đứng trước mặt, cầm bàn tay ngọc ngà nơi tay, cảm xúc mềm mại ấm áp khiến cho Lục Thiếu Du cũng cảm thấy nao nao, hương thơm vấn vít thoang thoảng nơi chóp mũi giờ cũng từ từ ùa vào trong, vô thức liền siết chặt bàn tay của Lữ Tiểu Linh hơn.
Cảm giác được Lục Thiếu Du siết chặt tay mình, toàn thân của Lữ Tiểu Linh run lên, tuy rằng bản tính đơn thuần, nhưng dù gì cũng là một đại cô nương rồi, có một số việc đương nhiên là hiểu rõ, chưa từng tiếp xúc thân mật với nam tử tới mức này, khiến cho đầu óc của nàng không khỏi nghĩ miên man, gương mặt ửng hồng, thẹn thùng nói: - Tiểu lừa gạt, ngươi muốn làm gì hả?