́n Linh Thiên môn. (2)
- Hừ, lão đại. Đệ đây là muốn tốt cho huynh nha.
Tiểu Long nhấc đầu hừ lạnh một tiếng rồi lập tức leo lên cổ Thiên Sí Tuyết Sư tu luyện.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn về phía trước. Dùng tốc độ c*̉a Thiên Sí Tuyết Sư mà nói, đến Linh Thiên môn cần hơn nửa tháng, c*̃ng đủ thời gian suy nghĩ một chút. Một lát sau Lục Thiếu Du bắt đầu lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính.
Chạng vạng tối. Dãy núi như những mũi thương đen nhoáng chỉ lên bầu trời, màn sương trắng bốc lên. Tại một ngọn núi cao vút trong mây ở Vân Dương Tông lúc này có hai thân ảnh xinh đẹp ngồi trên một tảng đá. Hai nữ nhân này khuôn mặt xinh đẹp, đường cong yểu điệu, trên người mặc bộ váy màu trắng nhìn qua vô c*̀ng thoát tục, khí chất thanh nhã, uyển chuyển.
Người còn lại mặc một bộ y phục màu xanh vô c*̀ng yểu điệu. Ánh mắt vô c*̀ng tinh nghịch.
- Vô Song tỷ, tiểu tặc tới Cổ Vực đã được một năm, c*̃ng không biết bao giờ mới trở về thăm chúng ta.
Vân Hồng Lăng chu miệng nhìn về phía xa nói.
- Thiếu Du nhất định là có chuyện bận bịu. Cổ Vực cực kỳ hỗn loạn, tùy thời lúc nào c*̃ng có thể gặp nguy hiểm.
Đôi mắt xinh đẹp c*̉a Lục Vô Song nhìn về phía trước mang theo vẻ lo lắng nói.
- Vô Song tỷ, bằng không chúng ta đi Cổ Vực tìm hắn đi.
Ánh mắt Vân Hồng Lăng khẽ đảo lập tức nhỏ giọng nói với Lục Vô Song.
- Hồng Lăng, chuyện này không thể được. Bằng vào thực lực chúng ta không thể giúp hắn quá nhiều. Có khả năng còn gây thêm phiền toái cho hắn.
Lục Vô Song cả kinh nói.
- Được rồi Vô Song tỷ, muội biết ngay tỷ sẽ nói như vậy mà. Chúng ta cứ tu luyện thôi, gần đây không biết tỷ có chuyện gì mà lại tu luyện nhanh như vậy.