̃o đột phá. (1)
- Đều là người một nhà sao lại phiền phức như vậy. Nếu như Lôi trưởng lão không cho ta xuất lực ta đây c*̃ng không cần phải để cửa hàng Phi Linh môn tiến vào trấn Thiên Tinh a.
Lục Thiếu Du mỉm cười, ý tứ trong đó không thể nghi ngờ chính là cảnh cáo. Không cho đệ tử Phi Linh môn tiến vào trấn Thiên Tinh vậy thì tiếp tục phong tỏa trấn Thiên Tinh.
Lục Thiếu Du nói những lời này đương nhiên Lôi trưởng lão có thể hiểu rõ. Khuôn mặt mập mạp c*̉a hắn co quắp lại, dường như đang do dự.
Ánh mắt Lục Thiếu Du lộ ra tiếu ý, không nói gì. Vị trí c*̉a trấn Thiên Tinh cực kỳ quan trọng. Hắn nhất định phải khống chế nó. Bằng không c*̃ng chỉ có thể đem nó biến thành một trấn đơn độc.
- Được rồi, vậy thì làm phiền Lục chưởng môn vậy.
Lôi trưởng lão nhìn Lục Thiếu Du thầm cắn răng đáp. Toàn thân có chút uể oải mang theo nụ cười khổ.
- Lôi trưởng lão khách khí rồi. Phi Linh môn và Vân Dương Tông chính là người một nhà.
Lục Thiếu Du khẽ cười nói.
Sau khi hàn huyên một lát, Lôi trưởng lão c*̉a Vân Dương Tông rời đi, dường như vô c*̀ng bất đắc dĩ.
- Thiếu Du, ngươi làm như vậy không sợ vị nhạc phụ kia c*̉a ngươi tới tìm ngươi tính sổ sao?
Lôi trưởng lão rời đi, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh mỉm cười nói.
- Vân Dương Tông là đại môn đại phái, sao lại tính toàn với Phi Linh môn nho nhỏ như chúng ta chứ.
- Từ giờ cho tới Đào Hoa yến c*̉a Linh Thiên môn chỉ còn một tháng, ngươi cưỡi Thiên Sí Tuyết Sư c*̃ng cần hơn nửa tháng mới tới, ngươi đi chuẩn bị đi.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nói.
- Oánh tỷ, đợi mấy ngày nữa đã. Không biết Đông lão muốn đột phá cần bao lâu. Đã mấy tháng rồi a.
Lục Thiếu Du nói.
- Cái này không ai có thể biết rõ, chỉ hy vọng hắn có thể nhanh đột phá.