̀o tứ quan. (2)
- Con à, bốn quan c*̉a mẫu thân sao lại dễ dàng như vậy. Hơn nữa cửa cuối c*̀ng mẫu thân tự mình trấn thủ thì mới không làm ủy khuất nữ nhi c*̉a mẫu thân được.
Phụ nhân cười yếu ớt. Trong ánh mắt hiện lên sự giảo hoạt.
- Tiểu Linh, mẫu thân con muốn khảo nghiệm tiểu tử kia. Cha nghĩ c*̃ng cần phải làm như vậy. Nữ nhi c*̉a Lữ Chính Cường ta c*̃ng không thể để tiểu tử kia dễ dàng lấy như vậy được.
Ánh mắt Lữ Chính Cường biến đổi, lập tức mỉm cười nói.
- Mẫu thân, vậy thì người c*̃ng đừng quá làm khó hắn nha.
Lữ Tiểu Linh nhìn thấy Lữ Chính Cường c*̃ng đã đồng ý chỉ có thể bất đắc dĩ nói.
- Nếu như hắn có bản lĩnh thông qua bốn quan c*̉a mẫu thân, mẫu thân muốn làm khó hắn c*̃ng không được.
Phụ nhân mỉm cười, liếc mắt nhìn Lữ Chính Cường nói:
- Khi trước cha con cầu hôn mẫu thân c*̃ng phải qua bốn quan đó.
Trong Phi Linh sơn, không biết từ khi nào thiên địa một mảnh trắng xóa, tuyết rơi không ngừng. Bốn phía như được trang trí bởi một tấm vải trắng, từng bông tuyết rơi xuống mặt đất nhìn qua vô c*̀ng có ý vị.
Toàn bộ núi ngon lúc này tràn ngập màu trắng. Bông tuyết không ngừng rơi xuống mang theo cảm giác lạnh lẽo bao phủ tất cả. Toàn bộ không gian lúc này tràn ngập màu trắng.
Sưu Sưu.
Ngay trong không gian trắng xóa lúc này có thể sấm rền vang lên. Một đạo lưu quang màu xanh nhanh như thiểm điện xuyên thấu không gian rồi xẹt qua không trung lưu lại một đưởng cong ưu mỹ. Thân ảnh vô c*̀ng bất định, mở ảo, giống như lưu tinh xuyên qua không gian trắng xóa này.
Tốc độ được đẩy cao, tiếng sấm rền càng lúc càng lớn, thân ảnh kia càng giống như thiểm điện chợt lóe, thân thể chợt biến mất rồi xuất hiện ở phía xa.
Sưu Sưu.
Mà lúc này hai đạo lưu quang đột nhiên xuất hiện rồi lập tức theo sau lưu quang màu xanh. Dường như đang toàn lực đuổi theo, thế nhưng dù làm cách nào c*̃ng không thể đuổi kịp.