̀o tứ quan. (1)
Lục Tâm Đồng nhìn thấy Huyễn Ảnh Thanh Vũ c*̉a Lục Thiếu Du c*̃ng vô c*̀ng kinh ngạc, ước ao không ngừng.
Thời gian cứ như vậy trôi qua. Trong lúc tu luyện thời gian trôi qua cực kỳ nhanh chóng. Lục Thiếu Du c*̃ng không cảm thấy buồn chán. Tu luyện Linh Ba Thiên Hồn Lãng và Huyễn Ảnh Thanh Dực c*̃ng không phải là chuyện trong thời gian ngắn có thể làm được. Chỉ là c*̃ng không phải quá khó khăn, chỉ cần thời gian mà thôi.
Coi như là tu luyện Linh Ba Thiên Hồn Lãng lúc này đối với Lục Thiếu Du mà nói, c*̃ng không có độ khó khi tu luyện quá lớn, hoàn toàn chỉ cần thời gian luyện tập.
Hai mươi ngày sau, tại một đình viện tinh xảo trong đám kiến trúc liên miên, Lữ Chính Cường đặt tay vào một ngọc giản, sắc mặt biến hóa bất định. Một lát sau không nhịn được mà cười ha hả.
- Ha ha, hảo tiểu tử, quả thực rất khá.
- Cha, người cười gì vậy? Dường như còn có chút hài lòng.
Lữ Tiểu Linh nhẹ nhàng đi tới. Hôm nay nàng mặc một bộ cung trang, bên trên còn một chiếc áo choàng, đường cong linh lung lồi lõm hiển hiện, đồng thời lại có thêm vài phần quyến rũ, ưu nhã.
Mà lúc này Lữ Tiểu Linh đang ỷ ôi bên người một phụ nhân. Phụ nhân này mặc một bộ y phục hồng nhạt, lộ ra đường cong quyến rũ. Làn da trắng nõn, mái tóc dài buộc lại phía sau đầu. Vài lọn tóc đen rũ xuống trước ngực, dáng đi ung dung ôn nhu, khuôn mặt khẽ mỉm cười thế nhưng trong lúc vô hình lại tỏa ra uy áp.
- Linh nhi, con tới vừa lúc. Cha đang muốn nói cho con một tin tức tốt.
Lữ Chính Cường mỉm cười, thu hồi ngọc giản rồi nói.
- Có tin tức gì tốt? Cha, người nhanh nói xem.
Nghe thấy có tin tức tốt, Lữ Tiểu Linh lập tức có chút hứng thú, hai tay lập tức chuyển sang người Lữ Chính Cường lay lay rồi hỏi.