̉ lại Phi Linh môn. (1)
Phi Linh môn này rõ ràng có yêu thú thất giai ở đó, thực lực có thể nói là mạnh nhất không ai địch nổi. Thế nhưng bảo vật này cuối c*̀ng lại rơi vào trong tay hắn, càng nghĩ càng thấy kỳ quái.
- Hà trưởng lão, trong hộp ngọc này rốt cuộc là bảo vật gì. Có thể mở ra để chúng ta đại khai nhãn giới hay không?
Nhìn Hà Dược Đông, hai Vũ Suất c*̀ng đi vào trong sơn động với hắn lúc này c*̃ng vô c*̀ng hiếu kỳ.
Hà Dược Đông do dự một chút, lập tức nhìn hai người bên cạnh rồi chậm rãi mở hộp ngọc.
Trong ánh mắt kích động c*̉a mấy người hộp ngọc được mở ra. Dược hương nhàn nhạt tỏa ra. Một khỏa đan dược xuất hiện trong mắt mọi người. Mà sau khi nhìn thấy khỏa đan dược này sắc mặt mấy người lập tức nghi hoặc rồi chuyển thành khó coi, xấu xí vô c*̀ng.
- Đan dược nhị phẩm Tăng Nguyên đan.
Sắc mặt Hà Dược Đông khó coi tới cực điểm rồi nổi giận. Thứ hắn liều mạng sống cướp về, lại còn tử thương không ít Vũ Tướng cuối c*̀ng c*̃ng chỉ chiếm được một khỏa Tăng Nguyên đan nhị phẩm. Lúc này Hà Dược Đông đã biết mình bị lừa.
- Hà trưởng lão, không phải ngươi cầm sai đó chứ?
Hai vũ giả Vũ Suất còn lại c*̉a Hóa Vũ tông nhìn Hà Dược Đông nói. Tuy rằng ngoài miệng hai người không nói gì thêm, thế nhưng trong mắt lại có chút hoài nghi. Sao bên trong lại chỉ có một khỏa đan dược nhị phẩm.
- Hừ, các ngươi hoài nghi ta nuốt bảo vật sao? Chúng ta đã bị lừa rồi.
Hà Dược Đông cả giận nói. Lúc này hắn cố nén xúc động muốn đập cái hộp ngọc trong tay, thứ này còn cần để lại cho tông chủ xem qua.
- Không dám.
Hai vũ giả Vũ Suất biến sắc, thế nhưng trong lòng c*̃ng khó tránh khỏi hoài nghi. Chuyện nuốt bảo vật này c*̃ng không phải không có khả năng xảy ra.
Trong ngọn núi vô danh, sơn cốc kia đã trở thành phế tích. Lúc này đám đệ tử Quỷ Vũ Tông đã rục rịch rời đi. Sơn cốc vốn náo nhiệt mấy tháng lúc này lại tĩnh lặng.