̣t trưởng lão.
- Chúng ta đi.
Sau khi thu thập xong mọi thứ, gọi yêu thú phi hành tới, Hà Dược Đông c*̃ng chỉ có thể oán hận rời đi.
Vương Xán Nhiên và Trần Ngọc Đông vẻ mặt tái nhợt c*̃ng chỉ có thể theo đám người Hà Dược Đông rời đi, lưu lại chỗ này bọn họ c*̃ng không dám.
Nhìn thấy mọi người rời đi, Lục Thiếu Du c*̃ng không có ý tứ ngăn cản, chỉ là khóe miệng thủy chung vẫn hiện lên tiếu ý nhàn nhạt, vô c*̀ng thỏa mãn.
- Tất Phương Sơn, ngươi còn nhớ rõ ta không?
Thiên Tinh tông lúc này c*̃ng đã thu thập được mấy cỗ thi thể đệ tử trong môn. Trong lúc đám người này đang chuẩn bị rời đi thì có một tiếng quát lạnh lẽo c*̉a Lục Thiếu Du truyền tới.
- Ngươi là....
Tất Phương Sơn sắc mặt trắng bệch, được người khác nâng. Lúc này ngẩng đầu nhìn về phía Lục Thiếu Du, ánh mắt biến đổi, dường như còn chưa nhận ra Lục Thiếu Du.
- Tất Phương Sơn, mạng c*̉a ngươi ngày hôm nay ta không động tới, tạm thời gửi lại trên người ngươi. Hôm nào đó Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh sẽ tự mình đi lấy mạng c*̉a ngươi. Ngươi trở về nói cho người c*̉a Thiên Tinh tông biết, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nhất định sẽ vào đó lần nữa.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói.
- Hóa ra là tiểu tử nhà ngươi...
Tất Phương Sơn rốt cuộc c*̃ng nhận ra Lục Thiếu Du. Khi trước Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh được thanh niên này cứu ra. Lúc này ánh mắt hắn run rẩy, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
- Chúng ta đi.
Tất Phương Sơn nói xong được chúng đệ tử trong môn nâng lên yêu thú phi hành rồi lập tức rời đi.
- Chưởng môn, ta c*̃ng nghe nói qua Đông cung phụng và Thiên Tinh tông có cừu oán, vì sao trước tiên không loại bỏ Tất Phương Sơn này? Coi như là báo thù cho Đông cung phụng. Dù sao Phi Linh môn ta hiện tại c*̃ng không sợ Thiên Tinh tông.