̣t nhìn nhau. (2)
Nói chung bọn họ đều bị nhân mã song phương công kích. Hơn chục Vũ Tướng lúc này tử thương gần hết, chỉ làn bốn người mà thôi.
Trên sườn núi thi thể khắp nơi. Tuy rằng không có cảnh tượng giống như máu chảy thành sông, thế nhưng lúc này c*̃ng đã không sai lệch lắm. Thi thể đệ tử các sơn môn khác nhau nằm la liệt trên mặt đất.
Đệ tử bình thường c*̉a Phi Linh môn đã sớm lùi lại rất sâu. Chỉ có Vũ Tướng ở bên ngoài xuất thủ mà thôi. Mà bốn người Hoa Mãn lâu, Hoa Mãn Ngọc, Hoàng Phủ Kỳ Tùng, Lý Trì Chính thi thoảng mới xuất thủ. Bằng vào thực lực c*̉a bốn người xuất thủ trong đám người Vũ Tướng quả thực chính là tàn sát. Đối với đám đệ tử Lan Lăng sơn trang chính là tổn thương trí mạng, cho nên lúc này mới khiến cho người c*̉a Hóa Vũ tông chiếm ưu thế.
- Dừng tay, tất cả dừng tay cho ta.
Lục Thiếu Du nhảy ra khỏi sơn cốc, mấy tiếng xé gió từ phía sau vang lên. Đám người Hà Dược Đông lúc này đã ra khỏi sơn cốc. Nhìn thấy cảnh tượng ngoài sơn cốc lúc này khiến cho sắc mặt Hà Dược Đông không khỏi trắng bệch.
Phanh Phanh.
Thanh âm bạo liệt phía trước biến mất. Một Vũ Tướng c*̉a Hóa Vũ tông sau khi đẩy lui đối thủ, nghe thấy Hà Dược Đông quát lên lập tức lui ra. Những đệ tử chung quanh lúc này c*̃ng đều lùi lại.
- Có chuyện gì xảy ra?
Hai người Mao Xương Nguyên, Trần Ngọc Đông c*̉a Bảo Đài môn và Tầm Vũ động lúc này c*̃ng từ trong sơn cốc nhảy ra. Sau khi nhìn thấy đệ tử trong môn tử thương gần hết, sắc mặt lập tức đại biến.
- Là ai làm?
Một tiếng hét lớn vang lên, lúc này lại có mấy đạo thân ảnh nhảy ra. Người c*̉a Tầm Vũ động, Huyền Nguyên cốc c*̃ng nhảy ra khỏi sơn cốc. Nhìn thấy đệ tử trong môn tử thương hầu như không còn, mà đây lại là căn cơ cường giả trong môn khiến cho bọn họ vô c*̀ng khiếp sợ và tức giận.