̣t bảo vật.
- Ai dám ngăn lại ta? Lan Lăng sơn trang ta nhất định không để yên cho hắn.
Ánh mắt Gia Cát Tử Vân trầm xuống, hai hàng lông mày nhíu lại. Linh lực quanh thân bạo phát tạo thành một dòng xoáy lớn trước người. Trong nháy mắt lao thẳng về phía sơn động.
- Lan Lăng sơn trang không uy hiếp được Hóa Vũ tông ta.
Trong Hóa Vũ tông lúc này có một cường giả Vũ Suất lên tiếng, trong lúc đó thân thể c*̃ng nhanh chóng ngăn cả gia Cát Tử Vân.
Phanh Phanh Phanh.
Giờ phút này vì bảo vật mọi người rốt cuộc không nhịn được mà toàn bộ đều xuất thủ. Trước mặt bảo vật, dù người bình tĩnh tới đâu c*̃ng sẽ mất đi lý trí.
Thanh âm bạo liệt vang vọng trong sơn cốc. Lực lượng cuồng bạo quanh quẩn trong không gian. Lúc này đám cường giả Vũ Suất, Linh Suất toàn lực xuất thủ, cướp lấy vị trí dẫn đầu đi vào trong sơn động.
Ở bên cạnh, Lục Thiếu Du khẽ mở miệng cười. Đây chính là tràng cảnh hắn muốn nhất. Ánh mắt nhíu lại, nhìn về phía Bạch Linh nói:
- Bạch Linh làm phiền nàng rồi. Phụng Tiên Hành c*̉a Thanh Phong môn kia phải chết.
- Hắn không sống được.
Bạch Linh nói xong, thân ảnh đã biến mất tại chỗ.
- Tên tiểu tử ngươi, Vũ Suất ngũ trọng nho nhỏ một cái tát c*̉a ta c*̃ng đủ để hắn chết, sao còn sống tới bây giờ.
Thiên Độc Yêu Long nhìn Lục Thiếu Du nói. Thấy Lục Thiếu Du không để hắn xuất thủ, trên mặt tức thì giận dỗi.
- Độc Long huynh, Vũ Suất ngũ trọng nho nhỏ này không cần huynh xuất thủ, sau đó còn phải làm phiền huynh một chút.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
- c*̃ng được, Vũ Suất ngũ trọng nho nhỏ tát một cái chết c*̃ng không vui vẻ gì cho lắm.
Thiên Độc Yêu Long nở nụ cười nói.
Lúc này một đạo quang mang màu trắng đã xuất hiện trước mặt Phụng Tiên Hành, Phụng Tiên Hành một chưởng đánh văng Vương Xán Nhiên c*̉a Bảo Đài môn, đang muốn phi thân vào trong động thế nhưng lại đột nhiên nhìn thấy một thân ảnh màu trắng phía trước, trong lòng lập tức hoảng hốt.