̃n chiến bắt đầu. (1)
- Địa bàn c*̉a Thanh Phong môn ta sao có khả năng nhớ lầm. Rõ ràng là bọn chúng giết đệ tử Thanh Phong môn ta, đoạt địa bàn c*̉a Thanh Phong môn chúng ta.
Phụng Tiên Hành cắn răng cả giận nói.
- Hóa Vũ tông đã nói đây chính là địa bàn c*̉a Quỷ Vũ Tông ta thì chính là địa bàn c*̉a Hóa Vũ Tông. Giết đệ tử Thanh Phong môn c*̉a các ngươi thì thế nào. Chỉ có thể trách Thanh Phong môn các ngươi quá vô dụng.
Trong Quỷ Vũ Tông lúc này có một trưởng lão quát lớn.
- Người c*̉a Thanh Phong môn vô năng, giết thêm mấy người thì có làm sao?
- Nếu như lần sau gặp người Thanh Phong môn ta gặp một người giết một người.
- Lan Lăng sơn trang thì tính là cái gì. Chúng ta có Hóa Vũ tông làm chỗ dựa c*̃ng không sợ Lan Lăng sơn trang bọn họ. Lần trước ta còn nghe một vị trưởng lão c*̉a Hóa Vũ tông nói, Lan Lăng sơn trang là cái rắm, sớm muộn c*̃ng bị Hóa Vũ tông diệt.
- Thanh Phong môn tìm tới Lan Lăng sơn trang làm cái rắm gì, bọn chúng cho rằng có thể đoạt lại được địa bàn sao? Có Hóa Vũ tông ở đây, ngay cả cái rắm Lan Lăng sơn trang c*̃ng không dám phóng a. Ha ha.
Từng tiếng cười lớn vang lên, toàn bộ đều nhắm vào đám người Lan Lăng sơn trang, khiến cho đám người Lan Lăng sơn trang vô c*̀ng tức giận. Có ít người tuy rằng nhìn ra đây dường như có người cố ý làm ra, thế nhưng vẫn nhịn không được mà tức giận. Lan Lăng sơn trang sao phải sợ Hóa Vũ tông. Nếu như không phản bác thì sợ rằng sau này truyền ra ngoài sẽ có người thực sự cho rằng Lan Lăng sơn trang không dám trêu vào Hóa Vũ tông.
- Hừ, Lan Lăng sơn trang c*̃ng không sợ Hóa Vũ tông.
Trong Lan Lăng sơn trang lúc này rốt cuộc c*̃ng có người không nhịn được mà quát lên.
- Lẽ nào Hóa Vũ tông sợ Lan Lăng sơn trang các ngươi sao?