̀ng ngày càng náo nhiệt. (2)
- Có người che chở ta, thế nhưng ta quả thực không biết, có người nếu không có bốn chữ Lan Lăng sơn trang này thì có lẽ c*̃ng chẳng có gì hơn người.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói.
- Chỉ bằng ngươi sao? Không cần phí miệng lưỡi nữa. Có dám đánh một trận không?
Nhìn Lục Thiếu Du, trong mắt Gia Cát Tử Vân hiện lên hàn ý. Vì việc này mà hắn phải tới đây.
Lục Thiếu Du nhíu mày. Bằng vào thực lực Linh Suất ngũ trọng c*̉a Gia Cát Tử Vân này quả thực bất phàm. Nói không chừng trên người c*̃ng có một ít con bài chưa lật. Thân là đại thiếu gia Lan Lăng sơn trang, không có con bài chưa lật là chuyện không có khả năng. Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh đều có con bài chưa lật trên người. Gia Cát Tử Vân này có lẽ c*̃ng không thiếu.
Nếu Gia Cát Tử Vân này thực sự c*̀ng hắn đánh một trận, trong lòng Lục Thiếu Du quả thực không sợ. Thế nhưng hiện tại không phải là thời gian thích hợp. Bởi vì hiện tại động thủ chính là để cho người khác chiếm tiện nghi.
Nghe Gia Cát Tử Vân muốn khiêu chiến với Lục Thiếu Du, đám người chung quanh lập tức hứng thú. Ánh mắt đều nhìn vào người Lục Thiếu Du, không ngừng đoán già đoán non xem Lục Thiếu Du có ứng chiến hay không. c*̃ng có người trong lòng thầm đem đại thiếu gia c*̉a Lan Lăng sơn trang c*̀ng với chưởng môn Phi Linh môn này đặt lên bàn cân để so sánh.
- Vì sao ta phải đánh với ngươi một trận?
Lục Thiếu Du nhàn nhạt nhìn Gia Cát Tử Vân rồi mỉm cười nói.
- Nếu như ngươi không dám thì trực tiếp nhận thua đi.
Gia Cát Tử Vân lạnh lùng nói, trong nháy mắt hắn c*̃ng nhìn thấy Bạch Linh bên người Lục Thiếu Du. Thân ảnh yểu điệu vô song, mang theo khí chất cực kỳ quyến rũ c*̀ng với yêu mị phong tình vạn chủng.
Dung nhan tuyệt mỹ, quyến rũ, xinh đẹp, lạnh lùng mang theo một chút uy nghiêm. Toàn bộ đều tập trung trên người nữ tử này khiến cho Gia Cát Tử Vân nhìn vào trong nháy mắt thất thần. Từ trước tới nay hắn chưa từng nhìn thấy nữ tử nào tuyệt mỹ như vậy.