̣i phát tài. (2)
Tâm thần được rót vào, khóe miệng Lục Thiếu Du hiện lên tiếu ý. Vốn hắn còn cho rằng trên nhẫn trữ vật c*̉a cường giả Vũ Tôn ít nhiều c*̃ng sẽ bố trí một chút cấm chế, thế nhưng Truy Phong tôn giả này thật không ngờ nhẫn trữ vật c*̉a hắn có một ngày lại rơi vào trong tay người khác cho nên không ngờ lại không bố trí bất luận một cái cấm chế nào. Hơn nữa linh hồn thể c*̉a Truy Phong tôn giả đã bị diệt, nhẫn trữ vật này đã trở thành vật vô chủ.
- Lại phát tài rồi.
Tâm thần được rót vào, lúc này Lục Thiếu Du cười lớn. Trong nhẫn trữ vật c*̉a cường giả Vũ Tôn quả thực bất phàm. Đan dược thất phẩm có vài khỏa, c*̃ng có không ít vũ kỹ không biết là Truy Phong tôn giả từ nơi nào thu thập được, ước chừng khoảng mấy trăm bộ. Tuy nhiên toàn bộ đều là vũ kỹ Hoàng cấp chiếm đa số, vũ kỹ Huyền cấp sơ giai chỉ có hơn mười bộ, còn có hai bộ, Lục Thiếu Du cảm nhận khí tức bên trên dường như là vũ kỹ Huyền cấp trung giai.
Về phần những thứ khác có một ít dược liệu, đan dược cấp thấp, vật liệu luyện khí c*̃ng có không ít, nói chung thu hoạch lần này không tồi.
- Chưởng môn, trong này có bảo vật gì vậy.
Lúc này Hoa Mãn Lâu c*̃ng có chút hiếu kỳ. Nhẫn trữ vật cường giả Vũ Tôn a, không biết bên trong có những thứ gì.
- Coi như là bảo vật, đây là đan dược lục phẩm trung giai "Âm Dương Đan" các ngươi cầm đi, có thể tăng cường một ít tu vi.
Lục Thiếu Du mỉm cười, lập tức xuất ra hai viên đan dược giao cho Hoa Mãn Lâu và Hoa Mãn Ngọc.
- Đa tạ chưởng môn.
Hai người Hoa Mãn Lâu Hoa Mãn Ngọc lập tức cảm tạ. Đan dược lục phẩm trung giai hai người không phải là không có. Thế nhưng đây là thứ chưởng môn cấp cho bọn họ.
Nếu nói trong các đường chủ và trưởng lão Phi Linh môn ai giàu nhất thì không thể nghi ngờ chính là huynh muội Hoa gia. Hai người khi trước từ Bách Thú Cốc chạy tới sơn mạch Vụ Hải c*̃ng mang theo không ít tài phú, tài phú c*̉a một thế lực nhị lưu tuyệt đối không ít một chút nào.