̃n Ảnh Thanh Vũ. (1)
- Tiền bối, mời nói.
Lục Thiếu Du nhìn về phía bộ xương khô. Có bảo vật là tốt thế nhưng chỉ sợ điều kiện c*̃ng không dễ.
- Các ngươi có thể phá vỡ cấm chế c*̉a ta c*̃ng coi như có chút thực lực. Thế nhưng đạo tàn hồn này c*̉a ta c*̃ng không thể kiên trì được bao lâu nữa, vô pháp rời khỏi đây. Ngươi phải đáp ứng ta. Sau này nếu như có cơ hội thì thay ta đánh chết Phá Vân tôn giả c*̉a thành Ma Vân, ta sẽ đem linh khí tặng cho ngươi.
Bộ xương khô này nói với Lục Thiếu Du.
- Không biết Phá Vân tôn giả kia có thực lực như thế nào?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Năm nghìn năm trước là Vũ Tôn nhất trọng. Về phần hiện tại ta c*̃ng không biết.
Bộ xương khô kia nói.
- Vãn bối chỉ có thể đáp ứng tiền bối, chờ tương lai nếu như có đủ thực lực vãn bối nhất định sẽ thay tiền bối giết Phá Vân tôn giả.
Lục Thiếu Du nói.
- Không được. Nếu như ngươi không đồng ý chắc chắn thì linh khí c*̉a ta tuyệt đối c*̃ng không cho ngươi.
Bộ xương khô nói, dường như đã có chút tức giận.
- Coi như là vãn bối đáp ứng người, đến lúc đó không thể làm được thì sao? Nhưng vãn bối có thể bảo đảm, vãn bối có thể cố gắng làm được. Chỉ là, c*̃ng phải nhìn xem linh khí tiền bối cho ta là cấp bậc gì. Nếu là linh khí bình thường vãn bối c*̃ng không để vào trong mắt. Nói không dễ nghe một chút, tiền bối chỉ là một đạo tàn hồn, chỉ sợ tiêu hao c*̃ng đã gần hết, bằng không tiền bối đã sớm ra ngoài đoạt xá, hà tất phải ở lại chỗ này. Đến lúc đó tàn hồn c*̉a tiền bối tiêu tán, bảo vật là c*̉a ta. Mặt khác cấm chế bên ngoài c*̉a tiền bối chỉ là Vũ Vương mà thôi. Khi trước có lẽ tiền bối bị thương nặng mới bố trí ra nó, bằng không chúng ta c*̃ng không vào được.
Lục Thiếu Du nói. Nếu như là linh khí Hoàng cấp mà hắn lại đáp ứng thì thiệt lớn.