̣t đao chém chết. (1)
- Không sai. Là ta đả thương. Nể mặt Phi Linh môn ta chỉ làm bị thương hắn mà thôi.
Phù Bách Cường cắn răng nói. Thân là Phó chưởng môn Thanh Phong môn, lúc này đối mặt với một chúng cường giả c*̉a Phi Linh môn, hắn c*̃ng không thể đánh mất mặt mũi c*̉a Thanh Phong môn. Thế nhưng trong lòng không khỏi hốt hoảng.
- Hay cho một câu chỉ bị thương mà thôi.
Sắc mặt Lục Thiếu Du lạnh lùng, một cỗ sát khí bắt đầu tràn ra, nói:
- Hộ pháp c*̉a Phi Linh môn ta há là người mà ngươi có thể muốn đánh bị thương là đánh sao?
- Ngươi muốn thế nào? Thanh Phong môn ta c*̃ng không phải dễ chọc. Chưởng môn chúng ta và cường giả Lan Lăng sơn trang sẽ lập tức tới đây, ta khuyên ngươi nên rời đi thì hơn.
Cảm nhận sát khí trên người đối phương Phùng Bách Cường không khỏi hoảng hốt. Cường giả trong Phi Linh môn không ít. Hoa Mãn Lâu kia không phải là người mà hắn có thể đối phó. Còn có mấy người đều là Vũ Suất. Hiện tại người c*̉a Thanh Phong môn ở đây không có ai có thể chống lại.
- Cho ngươi hai con đường, thứ nhất quỳ xuống trước mặt Trương Khiếu hộ pháp dập đầu tạ tội ba lần. Thứ hai chính là chết.
Lục Thiếu Du nói.
- Lục Thiếu Du, ngươi đừng có quá đáng. Chờ cường giả trong môn ta tới đây thì lúc đó không tới Phi Linh môn các ngươi làm càn.
Sau lưng Phùng Bách Cường, một người dường như là trưởng lão c*̉a Thanh Phong môn quát to.
- A miêu a cẩu c*̃ng dám nói với chưởng môn ta như thế, muốn chết.
Thiết Quyền Hoàng Phủ Kỳ Tùng hét lớn một tiếng. Lời còn chưa dừng quang mang dưới chân chớp động, thân ảnh nhanh chóng biến mất tại chỗ.
Chỉ trong nháy mắt, một đạo tàn ảnh bắn thẳng về phía đám người Thanh Phong môn.
- Cẩn thận.
Phùng Bách Cường hét lớn một tiếng, c*̃ng không kịp ngăn cản.
Phanh.
Thanh âm nổ tung trong đám người Thanh Phong môn vang lên. Một đạo quyền ấn trực tiếp nện vào trên người trưởng lão Thanh Phong môn vừa mới nói kia.