̉u.
- Tất cả chết đi.
Trường bào Lý Trì Chính vung lên, ánh mắt hiện lên vẻ âm tàn. Trường kiếm trong tay run run, thân ảnh như quỷ mị tạo thành một đạo tàn ảnh, một mảnh kiếm quang tức thì bao phủ không gian.
Sưu Sưu.
Trăm nghìn kiếm quang đánh ra, không gian chung quanh như bị cắt vỡ. Trong không gian lúc này chỉ có tiếng xé gió vang lên. Tiếp theo kiếm quang biến mất, trên ba mươi đệ tử Thanh Phong môn trực tiếp bị đánh chết.
- Phó chưởng môn, không hay rồi. Phi Linh môn và Quỷ Vũ Tông đã tới, còn giết không ít đệ tử c*̉a chúng ta.
Chỗ sâu trong sơn cốc, trong một sườn núi đổ nát, hơn mười đạo thân ảnh đang đánh giá cấm chế tràn ngập năng lượng trước mặt, nghe thấy đệ tử bẩm báo vậy tức thì sắc mặt trầm xuống.
- Người c*̉a Phi Linh môn và Quỷ Vũ Tông không phải vừa mới đi sao, sao lại tới nữa rồi? Lẽ nào bọn chúng thực sự muốn chết sao?
Một lão giả mặc hoàng bào lớn tiếng nói.
- Phó chưởng môn, chư vị trưởng lão, trong Phi Linh môn lần này có không ít cường giả mới tới.
Tên đệ tử có chút kinh hoàng nói. Vừa rồi cường giả trong Phi Linh môn một chiêu đánh chết hơn ba mươi đệ tử khiến cho trong lòng hắn không khỏi lạnh lẽo.
- Chúng ta đi nhìn xem một chút.
Người được gọi là Phó chưởng môn kia lúc này sắc mặt trầm xuống, lập tức đi ra khỏi sơn cốc.
- Ta muốn nhìn xem Phi Linh môn có cường giả gì, lẽ nào bọn chúng cho rằng Thanh Phong môn ta không giết được bọn chúng sao.
Mấy trưởng lão Thanh Phong môn nổi giận, sát khí bùng lên.
- Đám Thanh Phong môn này có một Vũ Suất tam trọng, một cái tát c*̉a ta c*̃ng đủ chết.
Nhìn vào sơn cốc, Thiên Độc Yêu Long nhíu mày, tâm thần hắn đã sớm bao phủ không gian chung quanh.
- Đại trùng tử, đừng nói là ngươi, một ngụm c*̉a ta c*̃ng có thể nuốt hắn.