- Phó chưởng môn, Quỷ Vũ Tông hiện tại không ngờ lại dám trêu tới Thanh Phong môn chúng ta. Không phải là muốn chết sao? Có tin đồn Đới Đường đã chết, hiện tại Quỷ Vũ Tông chỉ là một cái xác không mà thôi.
Trên lưng yêu thú phi hành, một đại hán áo xanh nói với đại hán gầy gó kia.
- Vạn nhất Đới Đường không chết, Quỷ Vũ Tông vẫn có người tọa trấn thì sao? Hơn nữa hiện tại có lời đồn Quỷ Vũ Tông và Phi Linh môn có quan hệ cực kỳ phức tạp, chưởng môn để chúng ta đi trước tìm hiểu một phen, chờ chưởng môn đi tới rồi mới quyết định.
Đại hán gầy gò nói.
- Quỷ Vũ Tông đánh chết không ít đệ tử c*̉a chúng ta, thù này phải báo.
Một đại hán khác căm tức nói.
- Tới lúc đó tính tiếp, mối thù này c*̉a Thanh Phong môn chúng ta đương nhiên phải báo.
Đại hán gầy nói.
Sắc trời mùa đông vô c*̀ng khó chịu. Vầng thái dương hiện lên, tạo thành không ít hàn khí bay lên không trung.
Tạo một nơi kiến trúc liên miên thoạt nhìn vô c*̀ng hùng vĩ. Lúc này trong đại điện có hơn mười đạo thân ảnh, một cỗ khí tức được thu liễm lại, thế nhưng vô hình trung c*̃ng có thể cảm nhận được sự bất phàm.
Lúc này trong chủ vị ở đại điện có một đại hán không tới năm mươi tuổi đang ngồi ngay ngắn, khuôn mặt cương nghị, góc cạnh phân minh, đôi mắt thâm thúy, lông mày rậm, vô c*̀ng nho nhã. Quanh thân vô hình nổi lên ba động. Khí tức trên người trong lúc vô hình tạo thành áp chế. Từ khí tức c*̃ng có thể biết được người này tuyệt đối là cường giả Vũ Vương.
Mà người này chính là trang chủ Lan Lăng sơn trang Gia Cát Tây Phong. Một nhân vật phong vân tuyệt đối trong Cổ Vực, lấy sự nho nhã dương danh trong Cổ Vực.
Lúc này Gia Cát Tây Phong ngồi trong đại điện, sắc mặt có chút khó coi, cái quạt trong tay không ngừng vỗ vào tay, ánh mắt nhìn vào mọi người phía dưới đại điện, cuối c*̀ng nhìn một người rồi nói: