̀i làm cung phụng. (1)
- Đại trùng tử, lão đại ta nói mà ngươi dám không nghe, cẩn thận lúc thực lực ta mạnh ta sẽ đánh ngươi.
Tiểu Long trừng mắt nhìn Thiên Độc Yêu Long nói.
Nhìn Lục Tâm Đồng và Tiểu Long, Thiên Độc Yêu Long bất đắc dĩ nói với Lục Thiếu Du:
- Được rồi, ta sợ các ngươi, vậy thì ta sẽ giúp ngươi tọa trấn yêu đường một thời gian. Thế nhưng ta không gia nhập Phi Linh môn, tới lúc đó c*̃ng không được ra lệnh cho ta. Bảng long vương muốn tự do tự tại.
- Ngươi còn cho rằng mình ra long vương sao? Ngươi không sợ hoàng tộc long tộc giết ngươi sao?
Bạch Linh liếc mắt nhìn Thiên Độc Yêu Long, hàm răng khẽ mở rồi nói một tiếng.
- Hắc hắc, tốt xấu gì ta c*̃ng là yêu tộc, so với tiểu bất điểm này còn tốt hơn, lớn lên lại rõ giống rắn.
Thiên Độc Yêu Long cười hắc hắc, c*̃ng không dám to tiếng với Bạch Linh.
- Đại trùng tử, ngươi dám chọc ta, sớm muộn ta c*̃ng không để yên cho ngươi.
Tiểu Long ngẩng đầu trừng mắt nhìn Thiên Độc Yêu Long rồi cả giận nói.
- Dù sao đi nữa hiện tại ta c*̃ng không sợ ngươi, trước tiên ngươi nên tăng cường thực lực đi.
Thiên Độc Yêu Long quay đầu nhìn Tiểu Long rồi lại tiếp tục cắn một miếng. Dường như mình nói không sai vậy.
Hai người Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh và Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh bất đắc dĩ nhìn nhau. Ánh mắt nhìn vào Bạch Linh, Thiên Độc Yêu Long cùng với Tiểu Long, ba đầu yêu thú này không hề dễ chọc.
Cuối c*̀ng mùa đông c*̃ng tới, gió đêm mang theo chút lạnh lẽo thổi qua. Quần sơn Phi Linh môn bao phủ dưới bóng đêm, ánh trăng mông lung lá khô bay tứ tung giống như trong đêm đen vắng vẻ đột nhiên có vô số bàn tay quỷ xuất hiện.
Trong đại điện Phi Linh môn lúc này đèn sáng trưng. Những đệ tử bình thường đã được phân phó không tới gần. Chỉ có hộ pháp mới có thể tiến vào đại điện, những người khác nếu dám tiếp cận thì trực tiếp giết không tha.