̀ng có chủ ý. (2)
Từ trong miệng Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh Lục Thiếu Du đã biết, hóa ra không phải Phi Linh môn có phiền phức mà là sát biên giới địa bàn c*̉a Quỷ Vũ Tông xuất hiện một đạo cấm chế. Có lẽ bên trong là động phủ c*̉a một cường giả. Mà địa phương kia lại giáp với Thanh Phong môn c*̉a Lan Lăng sơn trang. Thanh Phong môn đương nhiên sẽ không bỏ qua. Bọn chúng lại nhận đó là địa bàn c*̉a mình. Sự việc này đã kéo dài mấy tháng, song phương đã giao thủ mấy lần, nhân số tử thương c*̃ng không ít.
- Trong cấm chế kia liệu có bảo vật hay không?
Lục Thiếu Du hỏi. Việc đầu tiên Lục Thiếu Du muốn biết chính là việc này.
- Ta đã tự mình đi xem qua, có thể là cấm chế do Vũ Vương lưu lại, có lẽ là Vũ Vương bát trọng, có khi còn hơn. Thời gian c*̃ng không ngắn, có lẽ đã được mấy nghìn năm. Trong cấm chế này có lẽ là động phủ, một ít bảo vật hẳn là có, thế nhưng c*̣ thể là thứ gì ta lại không biết được.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nói.
- Một động phủ c*̉a Vũ Vương cao giai, lại tồn tại mấy nghìn năm chung quy c*̃ng có chút thứ tốt.
Lục Thiếu Du nhíu mày rồi nói:
- Nếu như có lợi thì Phi Linh môn chúng ta c*̃ng muốn. Ngày mai ta thử đi tới đó xem sao. Cường giả c*̉a Thanh Phong môn dường như c*̃ng đã từ Vụ Tinh Hải trở về, c*̃ng không thể để bọn chúng nhanh chân đến trước.
- Cho dù bọn chúng tới trước c*̃ng vô dụng. Ta đã xem xét kỹ, cấm chế này tuy rằng đã buông lỏng một chút. Thế nhưng chí ít c*̃ng cần thực lực Vũ Vương tam trọng, tứ trọng mới có thể mạnh mẽ mở ra. Trong Thanh Phong môn căn bản không có loại cường giả như vậy cho nên c*̃ng không thể mở ra cấm chế. Bằng không lần trước ta tới đó đã trực tiếp tiến vào rồi.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nói.