̀ng có chủ ý. (1)
- Mặt khác, thông báo cho người Hình đường ngày hôm nay chấp hành, ta sẽ không mang các ngươi tới sân rộng để chấp hành, ta c*̃ng không muốn làm mất mặt Phi Linh môn. Thế nhưng các ngươi phải chấp hành ở trước mặt tất cả đệ tử Linh đường.
Lục Thiếu Du nói.
Nghe thấy Lục Thiếu Du nói vậy hai người càng thêm bất đắc dĩ, thế nhưng c*̃ng không dám nói thêm điều gì. Loại nghiêm phạt này dù sao c*̃ng đã nhẹ rồi.
Sau khi phân phó vài câu, Lục Thiếu Du nhanh chóng rời đi. Trước khi đi hắn c*̃ng không quên phân phó hai người thông báo Đường chủ các đường tối nay trực tiếp tới Phi Linh môn.
Sau khi Lục Thiếu Du rời đi thì tới phiên Lục Tiểu Bạch và Lưu Nhất Thủ nổi bão. Vô duyên vô cớ bị xử phạt, quan trọng hơn là chưởng môn đã tức giận với bọn hắn, trong cơn giận dữ hai người trực tiếp đánh cho sáu người kia chết khiếp. Đám người Kim đường cho rằng mấy người này bị phạt cả đám vô c*̀ng giận dữ, trực tiếp tung ra quyền cước khiến cho cả người sáu người kia biến dạng.
Lục Tiểu Bạch và Lưu Nhất Thủ còn chưa nguôi giận, hai người nhanh chóng kéo sáu người kia tới sân rộng c*̉a trấn Hoa Môn, lúc này có không ít người tới xem. Hai người sau khi tuyên bố vài câu, lập tức giơ tay chém xuống. Tự mình động thủ, nhanh chóng chém đầu sáu người.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du khẽ thở dài, xem ra muốn quản lý một sơn môn c*̃ng không phải là chuyện dễ dàng, Phi Linh môn hiện tại c*̃ng nên chỉnh đốn một chút.
Từ trấn Hoa Môn trở lại Phi Linh môn c*̃ng không mất bao lâu. Một mảnh núi non quen thuộc lúc này đã xuất hiện trong mắt Lục Thiếu Du. Nhìn thấy mảnh núi non này trong lòng Lục Thiếu Du không khỏi dao động. Cho dù là Lục gia hay Vân Dương Tông đều không khiến cho hắn có cảm giác này.