- Vị tiểu thư này, cái này rất nhiều, chúng ta không thể nhận.
Lão giả cũng liên tục từ chối.
- Cho thì các người cứ cầm lấy đi, mau về đi, trời lạnh như vậy, cẩn thận cảm lạnh.
Lục Thiếu Du nói với hai ông cháu.
- Các người cứ cầm đi.
Lục Tâm Đồng lập tức nhét cái thẻ ngọc tinh vào trong tay của tiểu cô nương.
- Tỷ tỷ, đại nhân, ta không cần kim tệ, các ngươi có thể giúp ta tìm cha về có được không.
Tiểu cô nương này nhìn qua đám người Lục Tâm Đồng và Lục Thiếu Du rồi lập tức quỳ xuống lần nữa.
- San San, người của Phi Linh Môn chúng ta không thể trêu vào, đừng rước thêm phiền toái cho đại nhân.
Lão giả lập tức nói.
- Lão trượng, chuyện gì mà có Phi Linh Môn vậy.
Lục Thiếu Du đột nhiên nghe được ba chữ Phi Linh Môn, trong lòng lập tức trầm xuống, nhưng trên mặt thì không để lộ chút dấu vết nào.
- Đại nhân, các người là người tốt, chúng ta sẽ không liên luỵ tới các ngươi, thực lực của Phi Linh Môn quá lớn, các ngươi cũng đừng đi tìm phiền toái, đây là mạng số của chúng ta, chúng ta không nên trêu chọc Phi Linh Môn.
Lão giả khẽ thở dài, mang theo chút bất lực.
- Tiểu muội muội, ngươi mau nói cho ta biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, chúng ta không sợ Phi Linh Môn, ta sẽ bảo ca ca của ta giúp các ngươi.
Lục Tâm Đồng cũng cảm thấy kinh ngạc, lập tức nói với tiểu nữ hài kia.
- Tỷ tỷ, các ngươi thật sự không sợ Phi Linh Môn sao?
Trong ánh mắt của tiểu cô nương mang theo kỳ vọng hỏi Lục Tâm Đồng, nhìn thấy những người này cỡi yêu thú phi hành, cộng thêm khí độ bất phàm, trong lòng của tiểu cô nương này liền tin là họ có thể giúp được cho nàng.
- Ngươi cứ yên tâm đi, chúng ta không sợ Phi Linh Môn, Phi Linh Môn sợ chúng ta thì có.
Lục Tâm Đồng nói với tiểu cô nương.
- Tỷ tỷ, xin ngươi hãy giúp ta tìm phụ thân trở về đi, cha của ta bị người của Phi Linh Môn bắt đi rồi, bọn họ còn đánh gia gia của ta nữa.