Biên giới sơn mạch Vụ Đô, trấn Hoa Môn và trấn Đoàn Sơn lúc trước giờ đã không còn tồn tại, đã sớm hợp làm một, trở thành một trấn lớn, thậm chí có thể so sánh với một toà thành lớn, diện tích cỡ này, so với trấn Hoa Môn lúc trước thì phải lớn hơn gấp mấy trăm lần.
Từng toà kiến trúc mọc lên cao ngất, từ bốn phương tám hướng đều có người lũ lượt ùa vào, thương nhân lẫn tu luyện giả hội tụ lại, tạo thành sự phồn vinh cho trấn Hoa Môn ngày nay.
Lúc này, bên trong trấn Hoa Môn, không thể nghi ngờ đã trở thành nền kinh tế quan trọng nhất ở biên giới sơn mạch Vụ Đô, còn có cả trung tâm binh khí, dược liệu, đan dược các thứ, sự náo nhiệt của trấn Thiên Tinh vốn thuộc thành Quỷ Vũ lúc trước sợ là cũng khó mà sánh nổi với trấn Hoa Môn hiện tại.
Bên ngoài trấn Hoa Môn lúc này đang là mùa đông, gió lạnh rét buốt người, trên đỉnh núi đằng xa có thể nhìn thấy không ít tuyết trắng phủ xuống, từng cơn gió lạnh thổi vù vù.
Loại hàn ý này, đối với tu luyện giả mà nói thì cho dù là người có tu vi Vũ sĩ cũng không cảm thấy gì, không hề bị bất kỳ ảnh hưởng gì, nhưng đối với người bình thường mà nói thì đúng là rét đến tận xương.
Bên trong gió lạnh ào ào, bên ngoài trấn Đoàn Sơn, trên con đường trống trải không người, hai người một già một trẻ đang đi đến bên ngoài trấn Đoàn Sơn, lão nhân đi tập tễnh, tuổi chừng lục tuần, rõ ràng là một lão giả, trên người dường như bị dính vết máu, còn tiểu cô nương bộ dạng chừng mười một mười hai tuổi, xiêm y vải thô, gương mặt nhỏ nhắn bị đông lạnh tới mức tím tái, bàn tay nhỏ bé bị cụ già nắm chăt trong tay, một già một trẻ, đi trên đường lớn trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Đột nhiên, lão nhân lảo đảo ngã xuống đất, cũng kéo theo tiểu cô nương ngã lăn trên mặt đất, một già một trẻ trực tiếp lăn mấy vòng.