Trên lưng của con yêu thú khổng lồ vừa nhảy ra khỏi dòng nước, Lục Tiểu Linh ngồi trên đó, quay sang hỏi Lục Tâm Đồng.
- Ca ca, chúng ta….
Lục Tâm Đồng quay đầu lại nhìn Lục Thiếu Du, mấy chuyện này nàng thật không dám làm chủ.
- Cứ mặc kệ hắn, muốn về thì cứ để hắn về trước đi.
Lục Tiểu Linh trực tiếp cắt lời của Lục Tâm Đồng.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu với Lục Tâm Đồng, nhưng trong lòng thì biết rõ, Lục Tiểu Linh không để cho mình đi, sợ là vì tên Gia Cát Tử Vân ban nãy, sợ mình gặp phải phiền phức cho nên mới lôi kéo mình đi cùng.
Sau một hồi, khi tất cả mọi người đều đã rời khỏi màn nước, lúc đã không còn ai đi ra nữa, trên không trung, mấy đạo cột sáng chấn động không gian đó cũng biến mất, cửa vào lập tức đóng lại, màn nước khổng lồ kia lại khôi phục thành một màn sương trắng khổng lồ, chung quanh tràn ngập một cỗ uy áp khổng lồ, chấn động khiến không gian gợn sóng tản ra.
Đúng vào lúc này, không có bất kỳ kẻ nào nhìn thấy, ngay lúc cửa vào của Vụ Tinh Hải đóng lại, ở giữa đại dương mênh mông biển trời nối nhau nằm sâu bên trong Vụ Tinh Hải, một khối đại lục khổng lồ kiên quyết ngoi lên ngàn thước sừng sững, xuyên thẳng trời cao, còn bên ngoài đại điện Vụ Tinh thì lại có một đạo thân ảnh tập tễnh đột nhiên xuất hiện, thân ảnh ấy mặc dù khập khễnh, nhưng cũng vẫn lăng không mà đứng, không thể nhìn rõ bộ dạng, tựa như đã bị sương mù dày đặc che kín vậy, cả người cứ ẩn hiện mơ hồ.
- Rốt cuộc cũng có một tên không qua khảo nghiệm rồi, còn có một người thì chỉ có thể thông qua phân nửa mà thôi, người tới lần này, đúng là có chút ý tứ.
Đạo thân ảnh tập tễnh kia thì thào, trong tay lập tức vung lên hướng về phía không trung, một cỗ không gian gợn sóng nhộn nhạo tạn ra từ trong tay của hắn.