- Tiểu Linh tỷ, trên đường đi muội tìm không thấy tỷ.
Lục Tâm Đồng vừa hạ xuống đất liền chạy tới bên người Lục Tiểu Linh, bộ dạng đáng yêu nhường ấy, càng thêm để lộ ra đường cong lung linh tràn đầy sức sống, cũng làm cho không ít người ghé mắt nhìn thêm một hồi.
- Ta cũng đang đi tìm các ngươi.
Lục Tiểu Linh nói, hai người quấn quít lấy nhau một hồi mới buông ra, ánh mắt của Lục Tiểu Linh lại quét về phía Lục Thiếu Du, chu miệng nói:
- Ngươi thì sao, có gặp phải nguy hiểm gì không?
- Cũng may, không gặp phải nguy hiểm gì.
Lục Thiếu Du nói nhỏ, cũng không biết nên nói gì, lúc này đưa mắt nhìn về phía Lục Tiểu Linh, trong lòng cũng cảm thấy có chút hổ thẹn.
- Hừ, chết thì mới tốt, ai kêu ngươi không đi tìm ta.
Lục Tiểu Linh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du một cái, môi mọng chu ra, không rõ là có tức giận hay không.
- Tham kiến Vương trưởng lão.
Lục Thiếu Du có chút xấu hổ và bất đắc dĩ, vừa gặp Vương Hiểu liền lập tức hành lễ, cũng là để che giấu vẻ xấu hổ của mình.
- Lục chưởng môn hữu lễ.
Vương Hiểu cũng mỉm cười thi lễ, không dám sơ xuất, biết rõ tên tiểu tử Lục Thiếu Du này được môn chủ tán dương, đồng thời bên trong Phi Linh Môn cũng có không ít cường giả, người ta là chưởng môn một môn phái, dù nàng có là trưởng lão của Linh Thiên Môn đi nữa nhưng cũng phải chừa chút mặt mũi.
- Vương trưởng lão, chẳng lẽ vị này chính là Lục chưởng môn của Phi Linh Môn gần đây hay được nhắc tới sao?
Trong Linh Thiên Môn, có một vị lão giả vận TSm nhạt màu nhìn và đánh giá Lục Thiếu Du.
- Lục chưởng môn, vị này chính là Văn trưởng lão của Linh Thiên Môn chúng ta.
Vương trưởng lão lập tức nghiêng người giới thiệu vị lão giả đứng bên cạnh cho Lục Thiếu Du.
- Tiểu tử Lục Thiếu Du, tham kiến Văn trưởng lão.