́p nhỏ. (1)
Ngao.
Thiên Độc Yêu Long rống lên một tiếng trầm thấp, lập tức nói:
- Chúng ta đi xem một chút.
- Yêu vương, đó là cấm địa.Yêu thú tiến vào đó từ trước tới nay chưa có tên nào sống được mà rời khỏi.
Thanh Giáp Yêu Giải mất một càng nói.
- Ngươi ít nói nhảm đi, bản yêu vương đem một cái càng còn lại vặn gãy bây giờ.
Thiên Độc Yêu Long quát lên một tiếng. Lập tức chúng yêu thú dưới trướng không dám nói thêm gì nữa.
- Thiếu Du, Thiên Độc Yêu Long còn ở bên ngoài.
Tại một chỗ trong thủy vực, Bạch Linh nói với Lục Thiếu Du.
- Còn ở đó sao? Thiên Độc Yêu Long không dám tới đây, tính nhẫn nại c*̃ng không kém nha.
Lục Thiếu Du nhíu mày rồi nhìn về phía Bạch Linh nói:
- Bạch Linh, hiện tại nàng muốn lấy một chút máu c*̉a đầu Yêu long kia c*̃ng không thành vấn đề đúng không?
- Muốn lột da rút gân nó c*̃ng không thành vấn đề.
Bạch Linh khẽ nói.
- Đúng, Bạch Linh tỷ, tỷ giúp đệ lột da nó, rút gân nó. Đầu yêu long này dám đuổi chúng ta lâu như vậy, đệ phải giáo huấn nó một trận.
Tiểu Long ngẩng đầu nói. Nó luôn là người có thù tất báo. Đương nhiên lần này có cơ hội Tiểu Long sẽ không bỏ qua.
- Đầu Yêu long kia quả thực nên giáo huấn một chút.
Lục Thiếu Du khẽ nói. Có thù báo thù, có oán báo oán. Oán khí một tháng trước c*̃ng nên báo rồi. Tuy rằng nói quân tử báo thù mười năm c*̃ng không muộn, thế nhưng thời gian một tháng c*̃ng không tính là ngắn.
Mỉm cười, Lục Thiếu Du biết rõ bằng vào thực lực lúc này c*̉a Bạch Linh đủ để đối phó với Thiên Độc Yêu Long kia, mà đám yêu thú lục giai lúc này Lục Thiếu Du c*̃ng không cần lo lắng nữa.
- Muội c*̃ng muốn giáo huấn đám yêu thú này một chút.
Trong đôi mắt to tròn c*̉a Lục Tâm Đồng hiện lên sự phẫn nộ. Oán khí một tháng trước lúc này đã có thể tính toán.