̣p lại Thiên Thư. (2)
Dưới trời cao mênh mông, lúc này có không ít ngôi sao xuất hiện. Sương mù dày đặc bao phủ giữa không trung. Chỉ có đại điện kia cao thẳng tới chân trời, không nhìn thấy đỉnh, giống như đây là tận c*̀ng thế giới, thiên địa được đại điện này chống đỡ vậy.
Trong không gian lúc này đại điện khẽ lay động một chút, toàn bộ thế giới rộng lớn lúc này giường như c*̃ng run rẩy.
Sưu.
Ngoài đại điện khổng lồ, không gian chung quanh rừng rậm viễn cổ và những dãy núi liên miên rung động. Từng đạo thân ảnh và yêu thú trực tiếp bị đánh ra.
Không gian lắc lư, từng đạo thân ảnh từ trong thủy vực tuôn ra, khiến cho sóng gợn lan tràn.
Đám thân ảnh đông nghịt lúc này giống như mưa rơi bị đẩy ra phía ngoài. trong nháy mắt chỉ sợ lúc này đã có trên vạn người và yêu thú. Từ khí tức có thể biết được bên trong có không ít cường giả Vũ Suất bát trọng, thế nhưng c*̃ng trực tiếp bị đẩy ra, không có một chút sức phản kháng nào.
- Ài, ta không có vận khí tiến vào đại điện Vụ Tinh rồi.
- Bị nhốt một tháng tròn, biết thế thì không tới đây nữa, may mà thu được không ít đan dược và yêu đan.
- Đại điện Vụ Tinh có lẽ sắp đóng, không biết lần này là mười người nào kiếm được cơ duyên đây?
- Ước ao sao? Người nhận được cơ duyên ở đại điện Vụ Tinh đều là cơ duyên không nhỏ, nếu như người nhận được cơ duyên là ta thì có phải là tốt hơn không?
Mọi người bị đẩy ra rồi nhanh chóng tụ tập nghị luận. Bị nhốt ở bên trong một tháng, bọn họ không thể tiến vào trong đại điện Vụ Tinh.
Không gian khẽ rung động, Lục Thiếu Du có cảm giác thân thể mình chấn động một chút, đi qua thông đạo này, chỉ trong nháy mắt thân ảnh c*̉a hắn xuất hiện trong một gian mật thất.
Lọt vào trong mắt c*̉a hắn là một thạch thất chừng mười thước. Một cỗ khí tức mênh mông lan tràn, ở giữa có một bãi đã lớn. Trên bãi đó có rêu xanh lan tràn, bên trên còn có không ít vết nứt nhỏ, chỉ sợ nơi này đã hơn vạn năm không có ai tới.