̉ dị.
Mà ở phía trước, Lục Thiếu Du nhìn thấy một bức tường thành khổng lồ vô c*̀ng lớn, cao vọt lên khỏi mặt nước, ước chừng mấy nghìn trượng, bên trên có bí văn mờ nhạt. Một cỗ khí tức viễn cỗ thê lương truyền ra khiến cho đám người Lục Thiếu Du có cảm giác dường như đang nhìn thấy một đầu thiên thú đang phủ phục dưới đất vậy. Trong lòng không khỏi cảm thấy nặng nề như có tảng đá đè xuống, trái tim muốn nhảy lên c*̃ng khó.
Ánh mắt nhìn kỹ vào bức tường, không khó để nhận ra đây là một đại điện hình tháp. Trước mặt hắn chỉ là một bức tường mà thôi, đại điện này quá lớn, khí tức khiến cho người ta cảm thấy áp lực không gì sánh được. Dường như nó ở nơi này đã có hàng tỷ năm vậy.
Nơi này giống như mãi trường tồn, thâm trầm, khí tức cổ xưa thê lương từ nơi này tràn ngập ra khiến cho Lục Thiếu Du có thể cảm nhận được rõ ràng đại điện này vô c*̀ng bất phàm.
Lục Thiếu Du, Bạch Linh nhìn nhau, không dám đi tới gần. Hai người không biết trong này liệu có nguy hiểm gì xuất hiện hay không.
Ầm ầm.
Ngay khi Lục Thiếu Du không dám tiến lên. Trong cái sân rộng quỷ dị này đột nhiên rung động. Màn nước phía sau bắt đầu rung động theo, đại điện vốn không hề có động tĩnh gì đột nhiên truyền ra dao động rât nhỏ, trong ánh mắt kinh ngạc c*̉a Lục Thiếu Du. Trên bức tường cao lớn kia, đám bí văn bắt đầu chậm rãi chuyển động.
Một đạo lưu quang hiện lên mang theo tiếng nổ vang. Trong mắt Lục Thiếu Du, bức tường cao mấy nghìn trượng trong nháy mắt xuất hiện một cửa đá mấy chục thước, bên trong có một thông đạo trắng xóa.
Ầm Ầm...
Lúc này, trước mặt Lữ Tiểu Linh, trên sân rộng trước mắt, đại điện khổng lồ kia bắt đầu run rẩy. Toàn bộ mặt đất bắt đầu lay động, sáu người lập tức đứng dậy. Trong ánh mắt kinh ngạc c*̉a mọi người, bí văn trên đại điện khổng lồ không ngừng chớp động rồi có một cánh cửa đá to lớn hiện lên, một thông đạo trắng xóa xuất hiện trong mắt sáu người.