̣ thú bạch cốt. (1)
Nghe tiếng rít gào tức giận c*̉a Thiên Độc Yêu Long, Lục Thiếu Du không khỏi thở dài một hơi. Đồng thời trong lòng c*̃ng càng thêm lo lắng. Thiên Độc Yêu Long không dám đuổi theo, nơi này chỉ sợ sẽ có nguy hiểm vô c*̀ng lớn.
- Lão đại, huynh mau nhìn phía trước. Phía trước có rất nhiều xương trắng.
Tiến vào hải vực quỷ dị kia một lát, Tiểu Long kinh ngạc nói.
Lục Thiếu Du từ trên lưng Tiểu Long nhảy xuống, quanh thân được bao phủ bởi một tầng quang mang. Thanh Linh Khải Giáp được bố trí, đề phòng nguy hiểm bất ngờ.
Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn qua, lúc này nhìn kỹ thì thấy hải vực chung quanh là một cái sân rộng lớn. Những địa phương khác dòng nước chảy qua gợn sóng, thế nhưng nơi này vô c*̀ng yên tĩnh. Yên tĩnh tới dị thường. Coi như là ở trong thủy vực lúc này, dòng nước chảy qua c*̃ng vô c*̀ng nhẹ nhàng.
- Sát khí thật mạnh mẽ.
Khí Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn về phía trước tức thì ánh mắt cả kinh. Trên sân rộng phía trước có vô số bộ xương trắng chồng chất lên nhau. Từ xa nhìn lại giống như một ngọn núi bằng xương, vô c*̀ng khổng lồ chừng trên vạn.
Kích thước những bộ hài cốt này c*̃ng không đồng nhất, có hài cốt bên trên còn năng lượng nhàn nhạt lưu động. Xương cốt bị thủy vực vùi lấp thế nhưng vẫn tràn ngập quang mang màu trắng vô c*̀ng quỷ dị. Nhiều xương cốt thế này c*̃ng khiến cho Lục Thiếu Du có cảm giác sởn tóc gáy.
Nhìn vào đống xương trắng này, Bạch Linh không khỏi nhíu mày, nói nhỏ:
- Đều là hài cốt yêu thú, trong đó không hề thiếu hài cốt yêu thú lục giai.
- Rốt cuộc đây là địa phương nào?
Lục Thiếu Du trầm tư. Nhìn đống bạch cốt này chỉ sợ đã có trên nghìn vạn yêu thú bị đánh chết ở đây, thảo nào đám Thiên Độc Yêu Long không dám tiến tới.
- Ở đây hình như có nguy hiểm.