́n vào cấm địa.
Cái sân rộng này ước chừng hai vạn thước. Trên chiếc sân rộng này không có một vật nào, toàn bộ sân rộng do đá phiến tạo thành, giống nhau như đúc. Hình thái hoàn toàn không có chút khác biệt. Đá phiến màu xanh mang theo một chút xám trắng, tỏa ra cảm giác tang thương.
Trên sân rộng, Lữ Tiểu Linh nhìn thấy phía trước dường như có mấy đạo thân ảnh, linh lực trên ngừng tỏa ra, thân ảnh xinh đẹp lập tức bắn về phía trước.
Khi thân ảnh Lữ Tiểu Linh dừng lại, nhìn chăm chú vào phía trước, nàng không khỏi hít sâu một hơi.
Phù.
Sau khi hít sâu, trong lòng Lữ Tiểu Linh không khỏi cảm thấy áp lực. Lúc này phía trước mặt nàng chính là đại điện khổng lồ kia. Lúc này Lữ Tiểu Linh c*̃ng là lần đầu tiên nhìn thẳng vào đại điện này, cung điện khổng lồ có chín cạnh, mỗi một mặt có một bức tường chừng sáu nghìn trượng, bên trên có bí văn hiện lên.
Đại điện đột ngột từ mặt đất hiện lên, khí thế không thể dùng hai từ nguy nga để hình dung nữa. Cao thẳng tới tận trời, giống như chỉ có những ngôi sao mới có thể so độ cao được với nó. Cái tháp to lớn đứng sừng sững trong thiên địa, giống như chống đỡ trời cao vậy.
- Tiểu Linh tiểu thư, không nghĩ tới tốc độ c*̉a nàng c*̃ng không chậm, chúng ta thật là có duyên.
Thanh âm c*̉a Gia Cát Tử Vân truyền tới, lúc này trên sân rộng tổng cộng có ba người, mà Gia Cát Tử Vân chính là một người trong số đó.
- Ngươi c*̃ng vậy.
Lữ Tiểu Linh nói một tiếng. Nếu không phải vì quan hệ c*̉a Linh Thiên môn và Lan Lăng sơn trang nàng sẽ không thèm để ý tới Gia Cát Tử Vân này. Ánh mắt khẽ đảo qua hai người còn lại, Lữ Tiểu Linh không khỏi nhíu mày. Hai người này Lữ Tiểu Linh c*̃ng biết. Một người là đệ tử Hóa Vũ tông, một người là đệ tử Hắc Sát giáo, đều là kẻ có thiên phú rất mạnh.