́t cuộc c*̃ng tới nơi. (2)
- Gia Cát Tử Vân quả thực có thiên phú hiếm thấy, bằng vào niên kỷ đó đã là Linh Suất tứ trọng, tiền đồ sau này không thể hạn lượng.
Lữ Chính Cường nói.
- Lần trước Gia Cát trang chủ nói chuyện hôn sự c*̉a tiểu thư và Gia Cát Tử Vân với chưởng môn, lẽ nào chưởng môn c*̃ng có ý này sao?
Quách Văn Tinh do dự một chút rồi chậm rãi hỏi.
- Gia Cát Tây Phong kia mục đích không nhỏ. Thế nhưng ta chỉ có một nữ nhi, sao ta lại đem nó ra đánh bạc. Lữ Chính Cường ta c*̃ng không phải là người như vậy. Gia Cát Tử Vân kia tuy rằng thiên phú mạnh mẽ. Thế nhưng c*̃ng vẫn kém một người. Người này nếu so với Gia Cát Tử Vân thì thiên phú c*̉a Gia Cát Tử Vân còn thua một bậc. So tâm cơ, trí tuệ Gia Cát Tử Vân kia chỉ sợ c*̃ng không bằng.
Lữ Chính Cường khẽ cười nói.
- Ồ? Còn có người như thế sao? Trong đám người trẻ tuổi ở trong Cổ Vực dường như c*̃ng không có người nào nha. Hắc Sát giáo, Hóa Vũ tông tuy rằng có mấy đệ tử trẻ tuổi nỏi bật, thế nhưng c*̃ng không thể so sánh với Gia Cát Tử Vân.
Vẻ mặt Quách Văn Tinh nghi hoặc, trong lòng suy nghĩ một lát rồi biến sắc nói:
- Chẳng lẽ người trong lời chưởng môn nói chính là Lục Thiếu Du c*̉a Phi Linh môn kia?
- Không sai, vũ giả toàn hệ, Vũ Tướng cửu trọng có thể đánh chết Vũ Suất tứ trọng. Còn nhỏ tuổi mà có thể để cho Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, Lộc Sơn lão nhân, Thanh Hỏa lão quỷ, toàn những hung nhân thuận theo. Muốn làm được chuyện này không hề đơn giản. Xử lý chuyện c*̉a Hắc Sát giáo c*̃ng cực kỳ ổn thỏa, so với hắn Gia Cát Tử Vân Kia chỉ sợ c*̃ng chỉ có xách dép.
Lữ Chính Cường nói.
- Lục Thiếu Du này ta c*̃ng từng gặp qua một lần, quả thực là bất phàm.
Quách Văn Tinh thở dài rồi lập tức nói:
- Thế nhưng luận nội tình, Lục Thiếu Du không thể so sánh với Gia Cát Tử Vân, thực lực Phi Linh môn c*̃ng không kém, thế nhưng muốn so sánh với Lan Lăng sơn trang thì quả thực giống như là một con kiến so với một con voi vậy.