̉ cường hãn. (2)
- Cửu Vĩ Yêu Hồ. Ngươi không thể tạo thành thương tổn với ta.
Thiên Độc Yêu Long rít lên một tiếng, thân thể khổng lồ run rẩy, ánh mắt dữ tợn nhìn vào Bạch Linh rồi nói:
- Thế nhưng các ngươi đã làm ta tức giận, ngày hôm nay ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi.
- Thiên Độc Yêu Long, sợ rằng ngươi không có được cái thực lực đó.
Bạch Linh quát lớn.
- Ta không thể thắng ngươi, thế nhưng ở đây ta là vua, tất cả do ta định đoạt.
Thiên Độc Yêu Long rít lên, sau đó đột nhiên ngửa mặt lên trời rống lên một tiếng.
Nghe thấy tiếng rống này, trong lòng Lục Thiếu Du đột nhiên trầm xuống, có một cỗ dự cảm không tốt xuất hiện.
Ngao.
Tiếng gầm gừ c*̉a Thiên Độc Yêu Long xuyên thấu không gian, quanh quẩn trong thiên địa.
Thanh âm vừa dứt thì toàn bộ hải vực đột nhiên rung động, sóng nước bắt đầu cuồn cuộn.
Ầm Ầm
Từng cơn sóng cuồn cuộn không ngừng, ngày càng kịch liệt. Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn xuống, lúc có một đống yêu thú đang nhanh chóng hiện ra.
- Là một đàn yêu thú.
Tiểu Long không ngừng phun ra nuốt vào rồi nói.
Ngay khi Tiểu Long nói xong, sóng biển càng ngày càng cao. Trong hải vực to lớn lúc này có một đống lớn yêu thú hiện lên, một cỗ khí tức phóng lên cao, trong đó c*̃ng có không ít yêu thú lục giai.
Rống...
Ô ô...
Từng tiếng thú rống phóng lên cao. Đám yêu thú đông nghịt này chừng hơn một nghìn đầu. Tiếp theo có mười đầu yêu thú khổng lồ phóng lên, thân thể to lớn giống như một hải đảo xuất hiện trong mắt Lục Thiếu Du.
Mười đầu yêu thú, Lục Thiếu Du đều nhận ra. Mười đầu yêu thú khổng lồ này đều là lục giai, trong đó có ba đầu lục giai trung kỳ, bảy đầu lục giai sơ kỳ.
- Ca ca, có quá nhiều yêu thú, chúng ta làm sao bây giờ?
Lục Tâm Đồng hỏi. Bị hơn một ngàn yêu thú vây quanh, nếu là người bình thường chỉ sợ đã kinh hãi chết ngất rồi. Thế nhưng lúc này Lục Tâm Đồng không có một chút kinh hoàng nào, chứng minh tâm trí c*̉a nàng cực kỳ kiên định.