*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
̣t linh quả. (1)
- Mọi người nghỉ ngơi một lát rồi đi tiếp. Số lượng yêu thú cao giai phía trước sẽ nhiều hơn không ít, tất cả phải cẩn thận, trên hải đảo phụ cận c*̃ng có không ít dược liệu, nếu như vận khí tốt còn có linh quả. Mọi người chú ý nhiều hơn một chút.
Trong đoàn người một lão giả lục tuần nói. Trên người lão giả này mặc một trường sam màu xanh, trên mặt có không ít nếp nhăn, thế nhưng trong mắt lại có tinh quang chợt lóe.
- Vương trưởng lão, bằng vào tốc độ nhanh nhất c*̉a chúng ta thì mất bao lâu mới tới đại điện Vụ TInh.
Lữ Tiểu Linh hỏi Vương trưởng lão bên người.
- Hẳn là hai mươi ngày, bằng vào tốc độ nhanh nhất, không ngừng lại một chút nào.
Vương trưởng lão bên người Lữ Tiểu Linh đáp.
- Chúng ta có thể đi chậm một chút được không?
Lữ Tiểu Linh nhìn về phía sau, ánh mắt khẽ đổi rồi nói.
- Tiểu thư, không phải tiểu thư muốn chờ tiểu tử Lục Thiếu Du đó chứ?
Vương trưởng lão nhìn Lữ Tiểu Linh rồi nói:
- Tông chủ từng nói qua, chúng ta phải nhanh chóng tiến về phía đại điện Vụ Tinh, tuy rằng muốn nhận được cơ duyên trong đại điện phải dựa vào vận khí, thế nhưng thời gian c*̃ng vô c*̀ng q uan trọng, người tới đại điện Vụ Tinh trước thì cơ hội c*̃ng lớn hơn rất nhiều.
- Thế nhưng....
Lữ Tiểu Linh nói.
- Tiểu thư, chúng ta phải dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới đó.
Lão giả mặc trường sam kia nói.
- Tiểu hỗn đản, ngươi có bị lạc đường không?
Nhìn lên không trung phía sau, Lữ Tiểu Linh lẩm bẩm nói.
Sưu Sưu.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du thở ra một ngụm trọc khí. Hai mắt mở ra nhìn về hải vực vô biên, còn có sương mù nhàn nhạt lượn lờ, quả thực hắn rất khó tưởng tượng ra trong sơn mạch Vụ Hải lại có một nơi như vậy.