́t đầu mở ra. (2)
Ánh mắt Lữ Chính Cường đảo qua trên người này, ánh mắt có chút biến hóa. Sau đó chuyển qua mấy người đệ tử phía sau hắn, có vẻ vô c*̀ng có hứng thú.
- Quả thực không chuyện gì gạt được Lữ chưởng môn, ta chỉ có chút tiến bộ mà thôi.
Người này đáp.
- Lục chưởng môn, Công Tôn tông chủ, Gia Cát tông chủ, ba người các ngươi tới thật sớm nha.
Trong bầu trời, lần thứ hai vang lên hơn mười tiếng xé gió.
- Tham kiến giáo chủ.
- Tham kiến sư phụ.
Đám người ở một trận doanh cuối c*̀ng hành lễ.
Sưu Sưu.
Trong bầu trời, một người dẫn đầu đáp xuống đất, lúc này không gian chung quanh hắn gấp khúc. Thân ảnh đáp xuống đất thì lúc này sóng gợn trong không gian biến mất. Áo bào vung lên, thân ảnh xuất hiện trước mặt mọi người.
Người này mặc một bộ hắc bào đen kịt, tuổi chừng bốn mươi, có một mái tóc dài màu đen phía sau. Vóc người cao gầy, hai mắt như chim ưng mang theo một cỗ khí thế chấn nhiếp người, mơ hồ có một cỗ sát khí tràn ngập quanh thân thể.
- Đồng giáo chủ gần đây dường như có chút bận bịu?
Nhìn thấy người này, trung niên mặc áo bào đen mỉm cười nói.
- Gia Cát trang chủ quả thực là thanh nhàn, quả thực gần đây ta c*̃ng có chút bận bịu, làm phiền Gia Cát trang chủ quan tâm rồi.
Sắc mặt đại hán mặc hắc bào khẽ biến đổi nói.
- Công Tôn tông chủ, nghe nói sát biến giới sơn mạch Vụ Đô có một Phi Linh môn dường như lá gan không nhỏ, c*̃ng dám động thủ với Hắc Sát giáo, Hóa Vũ tông ngươi c*̃ng phải quản chế đi. Ha ha.
Ánh mắt đại hán mặc hắc bào này lập tức nhìn về phía đại hán áo trắng nói.
- Cảm ơn Gia Cát trang chủ có lòng.
Sắc mặt đại hán áo đen trầm xuống, khí tức chung quanh lập tức lạnh lẽo.
Lão giả áo bào trắng lúc này c*̃ng không nói gì, vẻ hơi khẽ biến đổi, không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì.