Tiểu Long ngẩng đầu nhỏ lên nói.
- Tiểu Long, vậy đệ cần phải chăm chỉ tu luyện cho đàng hoàng, tới lúc đó biết rõ thân phận của đệ thì sẽ dễ đi tìm mẫu thân của đệ hơn.
Lục Thiếu Du nói với Tiểu Long.
- Ừ.
Tiểu Long gật đầu, lập tức nói:
- Đệ dường như có thể cảm giác được mẫu thân của đệ thường xuyên nhớ đến đệ, đệ nhất định phải mau chóng tăng cường thực lực, sau đó đi tìm mẫu thân.
- Tới lúc đó lão đại ta cũng sẽ đi với đệ.
Lục Thiếu Du nói.
- Ừ ừ.
Tiểu Long gật đầu đáp.
- Phía trước hình như có động tĩnh.
Ánh mắt của Bạch Linh loé lên, sau đó nhìn chằm chằm về phía trước.
- Hình như có người đang giao thủ, chúng ta tới đó xem.
Lục Thiếu Du nói, những chỗ hỗn loạn, nói không chừng sẽ có chỗ tốt nào đó, với tính cách của Lục Thiếu Du, náo nhiệt thế này đương nhiên là phải đi xem rồi.
Một góc trong rừng cây, lúc này có vài chục người đang đối địch, hai bên đều có hơn hai mươi người, mà hai bên lúc này đều đang giao thủ rất kịch liệt, từng đạo âm thanh nổ tung vang lên, trong rừng đất đá nổ tung bắn văng tung toé, đại thụ che trời cũng bị nổ tung, thực lực của hơn hai mươi người này đều rất không tệ, trong đó còn có hai cường giả Vũ Suất đang giao phong.
Giữa không trung, lúc này hai bên đều có một cường giả Vũ Suất đang đánh nhau rất kịch liệt, từng tiếng nổ tung vang lên, mây mù phía trên cũng trực tiếp bị chấn tan.
- Ầm ầm!
Từng tiếng nổ vang đinh tai nhức óc vang lên không ngừng, ở giữa đã bị san thành bình địa, mặt đất nứt rạn từng đường dài, sương mù đày đặc dưới đất đều bị trực tiếp đánh cho tan ra.
- Triệu Lạc Căn, mau giao thứ đó ra đây, bằng không ngươi chết là cái chắc.
Trên không truyền tới một tiếng hét lớn. một đạo thân ảnh màu vàng lao thẳng tới chỗ đối phương, trường kiếm trong loé ra kiếm mang xé rách không gian.