- Ca ca, sao huynh lại có Linh lực được, ngươi không phải Vũ giả sao?
Lục Tâm Đồng giống như còn chưa lấy lại tinh thần, ngẩng đầu lên, mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du, vẻ mặt vẫn vô cùng nghi hoặc xen lẫn kinh ngạc,
- Tâm Đồng, ca ca của muội là Linh Vũ song tu, đương nhiên là có Linh lực rồi.
Bạch Linh mỉm cười, chuyện Lục Thiếu Du là Linh Vũ song tu thì lúc nàng vừa mới biết cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
- Linh Vũ song tu, muội từng nghe sư phụ nói qua, chính là sư phụ nói Linh Vũ song tu là không thể nào làm được, ca ca, huynh thật sự là Linh Vũ song tu sao?
Mặc dù tuổi của Lục Tâm Đồng không lớn lắm, nhưng dưới sự dạy bảo của Đông Vô Mệnh và Quỷ Tiên Tử, đối với hết thảy những thứ liên quan tới tu luyện nàng cũng biết không ít, Linh Vũ song tu nàng đại khái cũng biết nó đại biểu cho cái gì.
- Ca ca là Linh Vũ song tu, bất quá Tâm Đồng cần phải giúp ca ca giữ bí mật mới được, không thể nói cho bất kỳ kẻ nào biết được, kể cả sư phụ của người và Oánh tỷ, đợi sau này có cơ hội, thì ta sẽ nói cho bọn họ biết, nếu như nói ra ngay lúc này, khó đảm bảo là ca ca có gặp phải phiền toái và nguy hiểm không.
Lục Thiếu Du nghiêm mặt nói với Lục Tâm Đồng.
Lục Tâm Đồng vừa nghe tới chuyện sẽ gặp nguy hiểm và phiền toái thì lập tức gật đầu như giã tỏi, nói:
- Ca ca, Tâm Đồng nhất định sẽ giữ bí mật, tuyệt đối sẽ không nói cho bất kỳ người nào nghe.
- Ừ, vậy thì tốt.
Lục Thiếu Du mỉm cười.
- Ca ca, chính là vừa rồi huynh đối phó với hai Linh tướng kia thật là kỳ quái, bọn họ dường như hoàn toàn không có Linh lực vậy.
Lục Tâm Đồng nhớ tới một màn vừa rồi liền cảm thấy khó hiểu.
- Cái này thì sau này muội sẽ biết.
Lục Thiếu Du nói, cũng không muốn nói kỹ càng cho Lục Tâm Đồng nghe ngay lúc này, phỏng chừng sau này chính bản thân nàng ta cũng có thể xem hiểu được.