Lục Thiếu Du mỉm cười, lần lĩnh ngộ này, thời gian trôi qua vô cùng nhanh, trong vòng mười ngày này, về phần lĩnh ngộ cũng có tiến bộ không nhỏ.
- Vù vù…
Giữa không trung đằng xa, có không ít phi hành yêu thú vỗ cánh bay tới, trên lưng chúng đều có không ít thân ảnh, mục tiêu hiển nhiên đều là đi về phía sơn mạch Vụ Hải.
- Đúng là có không ít người.
Tâm thần thăm dò, trên lưng những phi hành yêu thú này đều có chở theo chủ nhân, trong đó có không ít Vũ tướng, Lục Thiếu Du đoán chừng đây đều là muốn đi vào Vụ Tinh Hải.
- Ca ca, chúng ta tới rồi sao?
Lục Tâm Đồng lúc này cũng đã ngừng tu luyện, nhìn vào sơn mạch phía xa, đôi mắt to chớp một cái, có vẻ rất hưng phấn.
- Chúng ta chỉ mới vừa tới sơn mạch Vụ Hải thôi, còn chưa tới Vụ Tinh Hải đâu.
Lục Thiếu Du trả lời.
Bên trong sơn mạch, Thiên Sí Tuyết Sư trực tiếp bay vào, không trung lập tức có sương mù trắng bao phủ, tầm mắt bị ảnh hưởng rất nhiều.
Trong rừng cây che trời, sương trắng phủ kín không trung, Thiên Sí Tuyết Sư chỉ có thể bay len lỏi trong đó. Tiến vào trong sơn mạch này, Lục Thiếu Du liền xuất tâm thần ra thăm dò, ở nơi này nhiều người hơn ngoài kia gấp mười lần.
- Chuyến đi săn bắt đầu.
Đứng trên lưng của Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du nhếch môi lộ ra ý cười, bên trong sơn mạch Vụ Hải, vô số cường giả đang tụ tập, nhất định sẽ có Linh tướng thích hợp để mình thôn phệ, lúc này mình có thể hảo hảo mà thôn phệ một phen.
Một chỗ nào đó trong sơn lĩnh, một dòng song nhỏ chảy xuống men theo hạp cốc, sóng nước văng tung toé lên thành từng mảnh bọt nước trắng xoá.
Hạp cốc này ấy à, có hai đạo thân ảnh đang nghỉ ngơi, bên cạnh hai người có một con yêu thú phi hành tứ giai trung kỳ đang đậu trên mặt nham thạch.