Trong bốn vị Linh Suất trẻ tuổi, vị Linh Suất nhị trọng do dự một chút rồi đáp lời Lữ Chính Cường.
- Nhãn lực của bốn người các ngươi đúng là có tiến bộ đôi chút, chứng minh bình thường đều rất dụng tâm tu luyện, trong đám người trẻ tuổi, các ngươi thuộc lớp người nổi bật, nhưng so với Lục Thiếu Du thì các ngươi cũng còn kém hắn không ít.
Lữ Chính Cường khẽ cười khổ rồi nói.
- Sư phụ, có lời đồn đãi rằng Lục Thiếu Du đã có thêm Vũ Linh khí và Vũ kỹ huyền cấp trung giai mới có thể đánh chết tứ trọng Vũ Suất, nếu như gặp phải chúng ta, muốn đánh thắng cũng không dễ như vậy đâu.
Sắc mặt của tên đệ tử thứ ba hơi đổi, ánh mắt mang theo vẻ không phục.
- Vũ kỹ uyền cấp trung giai. Các ngươi có thể tu luyện thành công Linh kỹ huyền cấp trung giai sao?
Ánh mắt của Lữ Chính Cường rơi vào trên người vị Linh Suất kia, nói:
- Có thể thi triển ra được Vũ kỹ huyền cấp trung giai thì ở khả năng lĩnh ngộ phải cực kỳ bất phàm mới được, cấp độ Vũ tướng là có thể có thành tựu trên mặt lĩnh ngộ thuộc tính, các ngươi so với hắn thì còn kém xa lắm, lại thêm Lục Thiếu Du còn là toàn hệ Vũ giả, thiên phú cỡ ấy, chỉ sợ là qua một thời gian ngắn nữa thôi, sẽ bước vào hàng ngũ cường giả chân chính, sau này các ngươi lại càng thêm thua kém hắn.
Sắc mặt của đám đệ tử không phục liền xám ngoét, lập tức im lặng không dám nói gì, xem như chấp nhận lời sư phụ nói.
- Tên Lục Thiếu Du rất không đơn giản, ngay cả ta cũng không thể nhìn thấu.
Lữ Chính Cường lúc này mới trả lời câu hỏi của Vương trưởng lão
- Chưởng môn, tên Lục Thiếu Du này, lại khiến ngươi đánh giá hắn cao như vậy sao?
Vương trưởng lão có vẻ hơi kinh ngạc, bà hiểu rõ cách làm người của chưởng môn, người có thể được chưởng môn tán thưởng, không ai mà không phải kẻ cự phách danh chấn một phương, không ngờ ông cũng đánh giá Lục Thiếu Du cao như vậy.