Lục Thiếu Du, Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh liền giơ tay đáp lễ.
- Lục Thiếu Du, lần sau ngươi hãy giải thích với ta, hừ!
Lữ Tiểu Linh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du một cái, sau đó cũng nhảy lên lưng Lam Vũ Linh Ưng cùng Lữ Chính Cường.
Đám người Linh Thiên Môn nhảy lên lưng của Lam Vũ Linh Ưng, Lam Vũ Linh Ưng vỗ cánh bay lên, nhanh chóng biến mất giữa không trung.
Ánh mắt của Lục Thiếu Du loé lên, nhìn bọn người Lữ Chính Cường khuất dạng phía trời xa.
- Thiếu Du, Lữ Chính Cường đã nói gì với ngươi vậy?
Đình viện phía sau núi của Phi Linh Môn, Quỷ Tiên Tử hỏi.
Lục Thiếu Du kể lại tất tần tật những gì mà hắn và Lữ Chính Cường đã nói cho Quỷ Tiên Tử và Đông Vô Mệnh nghe, nội dung cuộc nói chuyện cũng khiến cho Quỷ Tiên Tử và Đông Vô Mệnh cảm thấy nghi hoặc không thôi.
- Tên Lữ Chính Cường tới cũng kỳ quái, mà hỏi cũng lạ kỳ không kém.
Quỷ Tiên Tửnhướng máy, sau đó liền thở nhẹ một hơi.
- Hắn đây là đang muốn thử ta.
Lục Thiếu Du nhếch mép cười, nói:
- Hắn muốn biết ta có tiếp tục động thủ với Bảo Thai Môn và Nam Hải Môn hay không, nếu như Phi Linh Môn muốn tiếp tục khuếch trương thì cũng chỉ có thể động thủ với Bảo Thai Môn và Nam Hải Môn mà thôi.
- Lữ Chính Cường cho ngươi ngọc giản thông quan dường như có chút thâm ý, hẳn là muốn lấy lòng, giống như ám chỉ Linh Thiên Môn sẽ không đối địch với Phi Linh Môn vậy, ta cũng không chắc chắn lắm, con người Lữ Chính Cường này ta không hiểu biết quá nhiều, không cách nào nhìn thấu được.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nói.
- Chỉ sợ chuyện Lữ Chính Cường muốn biết nhất chính là Vân Dương Tông có liên hệ gì với Phi Linh Môn hay không, đây mới là chuyện khiến hắn lo lắng nhất.
Lục Thiếu Du nói.
- Hiện tại Phi Linh Môn quật khởi, mặc dù khiến cho không ít kẻ căng thẳng hồi hộp, nhưng đối với Nhất tông nhất môn nhất giáo nhất trang mà nói thì vẫn chưa đụng tới giới hạn của họ. Nhưng nếu như Vân Dương Tông nhúng tay vào thì đúng thật là đã chạm tới giới hạn của bọn họ rồi.