Lục Thiếu Du ngẩng lên đáp, không biết lão Lữ Chính Cường này có ý gì, mục đích của chuyến đi này rốt cuộc là gì đây.
Ánh mắt của Lữ Chính Cường, cuối cùng lại rơi xuống người Lục Tâm Đồng, Lục Tâm Đồng lúc nào cũng đi sát bên người Lục Thiếu Du, Lữ Chính Cường không dò xét gì nhiều, một tiểu cô nương mà thôi, không có gì phải chú ý.
Lúc này Lữ Chính Cường cũng không xem cho thật kỹ, cộng thêm Lục Tâm Đồng cũng đã thu liễm khí tức, nếu như Lữ Chính Cường biết rõ thực lực của Lục Tâm Đồng thì phỏng chừng sẽ kinh ngạc tới mức trợn mắt há mồm luôn mất.
- Lục chưởng môn, chuyện xảy ra ở Quỷ Vũ Tông xem như nể mặt Linh Nhi, ta sẽ không so đo với ngươi.
Lữ Chính Cường nhìn Lục Thiếu Du, nói:
- Chẳng lẽ ngươi không muốn mời ta vào Phi Linh Môn ngồi một lát sao?
- Mời Lữ chưởng môn, Lữ chưởng môn có thể tới Phi Linh Môn ta, chính là vinh hạnh cho Phi Linh Môn ta rồi.
Lục Thiếu Du nói, lúc này Lữ Chính Cường đã đổi cách xưng hô với mình, nhưng trong lòng lại cảm thấy bản thân mình hoàn toàn không nhìn thấu được Lữ Chính Cường này, xem ra Quỷ Tiên Tử và Lão Độc Vật đã nói đúng, người này không đơn giản chút nào.
- Tiểu thư, sao ngươi lại chạy tới Phi Linh Môn rồi, phu nhân rất lo lắng, lần sau đừng nên tiếp tục chạy loạn khắp nơi nữa.
Mọi người cùng nhau đi về phía cửa lớn của Phi Linh Môn, sau lưng, Vương trưởng lão bắt đầu hỏi han Lữ Tiểu Linh đủ thứ chuyện, cũng cẩn thận nhìn Lữ Tiểu Linh từ trên xuống dưới.
- Vương trưởng lão, ta không sao, ta chỉ đi ra ngoài chơi thôi….
- Tham kiến chưởng môn.
Trong Phi Linh Môn, một đám đệ tử xếp hàng hành lễ, dưới sự huấn luyện của Hoa Mãn Lâu, đám đệ tử lúc này đều được huấn luyện nghiêm chỉnh, ở trước mặt người ngoài cũng không khiến Phi Linh Môn bị mất mặt.