Còn có bốn người, Lục Thiếu Du cũng cảm thấy hơi kinh ngạc, bộ dạng của bốn người này đều là thanh niên, tuổi ước chừng hai bảy hai tám, bộ dạng anh tuấn bất phàm, bốn người đều là Linh giả, cư nhiên có một cái Linh Suất nhị trọng, ba cái Linh Suất nhất trọng.
Phía trên Lam Vũ Linh Ưng, bảy đạo thân ảnh lập tức lách mình xuống, vị trung niên nhân anh tuấn đứng đầu chính là trực tiếp lăng không hạ xuống, không gian gợn sóng vặn vẹo, liền lơ lửng rồi hạ xuống đất, một chiêu này rất hay, cũng đủ để chứng minh thực lực của người này.
- Cha, sao người lại tới đây.
Lữ Tiểu Linh đã chạy tới trước mặt Lữ Chính Cường, hơi cúi đầu, giống như đang cảm thấy xấu hổ.
- Nha đầu nhà con, chạy loạn khắp nơi, vạn nhất gặp phải nguy hiểm thì phải làm sao bây giờ, mẹ con lần này thật sự rất tức giận, con mau trở về nhận lỗi đi, lần này cha cũng không giúp được con đâu.
Lữ Chính Cường trừng mắt với Lữ Tiểu Linh một cái, nhưng trong ánh mắt chỉ toàn tình yêu thương.
- Lữ chưởng môn đại giá quang lâm, tiểu tử nghênh tiếp chậm trễ, mong Lữ chưởng môn thứ lỗi.
Lục Thiếu Du ngước mắt lên nhìn lập tức hít sâu một hơi, đối mặt với Lữ Chính Cường cũng có chút áp lực, bất quá cũng may mà Lục Thiếu Du đã sớm quen với loại áp lực này rồi.
- Trình độ Vũ Tướng mà đánh chết Vũ Suất tứ trọng, ngươi không biết gần đây ở Cổ Vực đều đang bàn luận về Lục Thiếu Du ngươi sao?
Ánh mắt của Lữ Chính Cường rơi vào trên người của Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du lập tức cảm nhận được một cỗ áp lực vô hình, giống như chính mình đang bị người ta nhìn thấu vậy, loại cảm giác này Lục Thiếu Du vẫn nhớ, lúc vừa vào Vân Dương Tông thì bị nhạc phụ bây giờ là Vân Tiếu Thiên nhìn cũng có loại cảm giác thế này.