Cột sáng chói mắt này có đường kính hơn mười mét, chung quanh có ánh sáng trắng quanh quẩn, cột sáng chấn động không gian gợn sóng, đột nhiên bay về phía chân trời một cách dữ dội, cuối cùng lại va chạm với cổ năng lượng đất trời khổng lồ phía trên, tạo thành âm thanh nổ tung cực lớn.
- Ầm!
Không gian nổ tung, tiếng gầm vang vọng hồi lâu không tan, khiến cho người ta cảm thấy đinh tai nhức óc.
- Khí tức năng lượng thật là mạnh.
Cách Phi Linh Môn ngoài ngàn dặm, trên lưng của một con Linh thú khổng lồ, Lữ Chính Cường nhìn về bầu trời ở phía trước, ở phía xa, có một cột sáng trắng loé lên phóng thẳng lên trời, một cỗ khí tức lan ra khắp thiên địa.
- Phía trước là nơi nào?
Lữ Chính Cường biến sắc hỏi.
- Chưởng môn, phía trước ngoài ngàn dặm chính là Phi Linh Môn.
Trưởng lão họ Vương trả lời.
- Yêu thú thất giai, Phi Linh Môn có yêu thú vừa đột phá thất giai.
Lữ Chính Cường nói, mục quang rung lên một cái, sắc mặt có chút biến hoá.
- Yêu thú thất giai.
Sắc mặt của đám trưởng lão họ Vương và trưởng lão họ Lưu cũng biến sắc, yêu thú thất giai, chỉ cần đột phá, chẳng khác nào có thực lực đủ để chống lại một vị Vũ vương nhất trọng đỉnh phong, chống lại Vũ vương nhị trọng cũng không phải là không có khả năng, loại yêu thú có trình độ cỡ này, ở trên Cổ Vực và đại lục Linh vũ cơ bản đã không còn, trừ phi tới Tổ yêu lâm thì may ra còn có, Phi Linh Môn này thật sự có yêu thú thất giai hay sao.
Trong sơn cốc, Lục Thiếu Du dõi mắt chìm chằm chằm lên không trung, lúc này cột sáng do bảy cái đuôi của Bạch Linh hội tụ tạo thành đã biến mất, bản thể trong nháy mắt bắt đầu tăng vọt, quanh thân cũng lập tức bị vây bởi một tầng bạch quang loá mắt.
Sau một hồi, quần sáng ngày càng co lại nhỏ hơn, cũng càng lúc càng dày, mắt thường không cách nào nhìn thấu bên trong, cuối cùng thì co rút lại thành một đoàn ánh sáng màu trắng chỉ to chừng hai thước.