Đới Trường An lúc này thi lễ thật sâu với Lục Thiếu Du, hắn biết tất cả mọi thứ của mình lúc này đều là do Lục Thiếu Du ban cho, người này, có thể cho hắn lên cao cao tại thượng cũng có thể kéo hắn xuống chỉ bằng một con chó, hắn biết rõ tầm quan trọng của người này đối với hắn.
- Lục chưởng môn, còn có một việc…
Đới Trường An muốn nói lại thôi.
- Hộ pháp Trương Khiếu, ngươi dẫn người ở lại Quỷ Vũ Tông giúp đỡ tông chủ, hết thảy đều phải nghe theo lệnh của tông chủ, nếu trong Quỷ Vũ Tông có kẻ nào không phục thì giết không tha.
Lục Thiếu Du đưa mắt nhìn về phía Trương Khiếu.
Trương Khiếu hiểu rõ, ý của chưởng môn hắn đương nhiên hiểu rõ, đáp:
- Vâng, thưa chưởng môn.
- Đới tông chủ, vậy ta đi trước đây, từ nay về sau Quỷ Vũ Tông cùng Phi Linh Môn của ta chính là người cùng một nhà, có việc gì thì có thể tới tìm ta bất cứ lúc nào, nếu như phi Linh môn có chuyện, cũng hy vọng Đới tông chủ sẽ hỗ trợ nhiều hơn.
Lục Thiếu Du nói nhỏ.
- Lục chưởng môn nói quá lời rồi, về sau chuyện của Phi Linh Môn cũng chính là chuyện của Quỷ Vũ Tông ta.
Đới Trường An vỗ ngực cam đoan, cường giả của Phi Linh Môn hắn đã gặp qua, có thể ra tay giúp đỡ hắn thì chính là để mắt tới hắn.
Lục Thiếu Du nhếch môi cười, Đới Trường An lúc trước đã bị đám người Hoa Mãn Lâu và Lộc Sơn lão nhân làm cho sợ chết đi được, giờ lưu lại Trương Khiếu và vài tên Vũ Tướng ở lại Quỷ Vũ Tông hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì to tát.
- Biểu ca, ngươi đã đoạt lại được Quỷ Vũ Tông, từ nay về sau cần phải quản lý Quỷ Vũ Tông cho thật tốt nha.
Lữ Tiểu Linh nói với Đới Trường An.
- Biểu muội cứ yên tâm đi, đa tạ biểu muội.
Đới Trường An đáp lời, lúc này, hắn đã không dám giữ lòng dạ dơ bẩn đối với vị biểu muội tuyệt mỹ mê người này nữa rồi, đối với thanh niên áo xanh trước mặt, ngay cả dũng khí để ghen tị hắn cũng không có, đối với hắn mà nói thì đối phương chính là ngọn núi cao không cách nào suy chuyển được, hiện tại hắn chỉ dám ngước mắt mà nhìn thôi.