Mọi người đều vô cùng khẩn trương và lo sợ, không ai chú ý tới một đạo quang mang men theo thân thể của Lục Thiếu Du, nháy mắt đã chui vào trong mi tâm của Lục Thiếu Du.
- Khặc khặc, tiểu tử, ngươi không ngăn được ta đâu, mau ngoan ngoãn giao thân xác ra cho ta đi.
Thôi Mệnh Phán Quan âm trầm cười, Linh hồn khổng lồ trực tiếp đánh về phía chỗ sâu bên trong não hải của Lục Thiếu Du, lao tới chỗ hồn đan phát ra hào quang kia.
- Mạng ta coi như xong.
Sau một trận đau đớn truyền tới từ não hải, Lục Thiếu Du liền cảm thấy trong đầu hỗn loạn, thực lực của Thôi Mệnh Phán Quan quá cường hãn, chính mình căn bản không cách nào chống lại ông ta được, càng ngày Lục Thiếu Du càng cảm thấy tri giác của mình càng lúc càng mờ dần đi.
- Lão đại.
Lúc này đây, Tiểu Long đang bò trên vai Lữ Tiểu Linh liền kinh hô lên một tiếng, thần sắc cũng vô cùng kinh hãi, nó và lão đại có huyết khế liên hệ, tình huống của lão đại, nó có thể cảm giác được rõ ràng tất cả, lúc này hắn cũng cảm thấy lão đại sắp không xong rồi.
- Hừ, một tiểu Vũ vương nho nhỏ, cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi.
- Kẻ nào!
Ngay lúc Thôi Mệnh Phán Quan chuẩn bị đánh vào hồn đan của Lục Thiếu Du thì đột nhiên nghe được một giọng nói lạ, lập tức khiến hắn biến sắc, vội quay đầu lại, trong tầm mắt liền xuất hiện một đạo thân ảnh già nua khá mơ hồ, thân ảnh đó vô thanh vô tức liền xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Thân ảnh đó không cao lớn, đứng trước cái thân thể cao hơn trăm thước của hắn lúc này trông qua có vẻ vô cùng nhỏ, nhưng đứng trước thân ảnh đó, hắn lại cảm giác đối phương vĩ đại vô cùng, tới mức không thể xuy suyễn, còn mình thì chỉ là con kiến nhỏ đứng trước voi to.
- Hưu!
Đúng lúc này, ở trong không gian não hải, đột nhiên xuất hiện một tiếng gió thổi quỷ dị, toàn bộ không gian não hải đột nhiên bị bao trùm bởi một mảnh kim quang, bên trong kim quang, lại chứa đựng một cỗ sát khí bi nhân kinh người.