Cơn khiếp sợ vừa qua thì Thôi Mệnh Phán Quan lập tức cảm thấy cuồng hỉ, một cỗ sương mù lập tức cuồn cuộn ùa ra trong não hải của Lục Thiếu Du, năng lượng bang bạc rung động, khiến cho não hải của Lục Thiếu Du trở nên đau đớn vô cùng.
- Tiểu tử, ngươi mới chỉ là Linh Tướng mà thôi, không thể nào ngăn cản ta được đâu, ngươi hãy ngoan ngoãn giao thân thể ra đây đi.
Thôi Mệnh Phán Quan hừ lạnh một tiếng rồi nói, lúc này sương xám cuồn cuộn, cũng mang theo lực đạo bàng bạc đánh mạnh tới.
Linh lực cũng đánh tới, hai bên lập tức va vào nhau, trong không gian não hải của hắn liền truyền tới một tiếng nổ trầm đục.
- Ầm!
Cự lực cuồn cuộn, cùng với vòi rồng do Linh lực ngưng tụ thành trực tiếp vỡ tan, tu vi Linh Tướng bát trọng, dẫu cho Lục Thiếu Du có cường hãn hơn đám Linh giả đồng cấp đi nữa, nhưng chủ yếu là mạnh ở chỗ Linh hồn lực mà thôi, về phần Linh lực thì căn bản không mạnh hơn được bao nhiêu, nếu chỉ đơn thuần là so bì về Linh lực thì hiện tại có thể chống lại Linh Tướng cửu trọng đã là không tệ rồi.
Cho nên, Lục Thiếu Du lúc này căn bản không thể nào chống lại Thôi Mệnh Phán Quan được, Thôi Mệnh Phán Quan đúng là đã tiêu hao khá nhiều, nhưng lúc này hắn lại dồn lực thúc dục Linh hồn, thực lực tuyệt đối là vẫn cao hơn tứ trọng và ngũ trọng Vũ Suất.
- Phụt!
Thân hình lơ lửng giữa không trung, trong miệng của Lục Thiếu Du đột nhiên phun ra thêm một ngụm máu tươi, Linh lực bị đả thương nặng nề, trong não hải của hắn lập tức truyền tới từng trận đau đớn kịch liệt.
- Khặc khăc, ngươi không thể ngăn ta lại được đâu.
Thôi Mệnh Phán Quan cười một cách âm lệ, Linh lực bị đánh tan, hắn lập tức lao thẳng tới vị trí của hồn đan nằm sâu trong não hải của Lục Thiếu Du.