̃ chết viết thế nào. (2)
- Ta muốn nhìn xem ngươi giữ chúng ta lại như thế nào.
Sắc mặt Lộc Sơn lão nhân lạnh lùng, thân thể tiến lên một bước. Một cỗ chân khí bắt đầu lan tràn.
Mọi người trong Quỷ Vũ Tông nghe lệnh. Giết cho ta, tất cả đám người Phi Linh môn này không để lại một ai.
Hai mắt khẽ đảo. Đới Cương Tử cắn răng nói. Thanh âm lạnh lẽo quanh quẩn trên đỉnh núi.
Thanh âm c*̉a Đới Cương Tử vừa dứt, không khí trên Quỷ Vũ Tông lập tức trở nên ngưng trọng. Không chỉ có các trưởng lão, chung quanh lúc này chậm rãi xuất hiện không ít đệ tử Quỷ Vũ Tông. Sau tiếng quát c*̉a Đới Cương Tử cả đám đều tự móc ra binh khí c*̉a mình, từng ánh mắt lạnh lẽo nhìn về đám người Lục Thiếu Du.
chỉ là những trưởng lão đệ tử Quỷ Vũ Tông này thoạt nhìn khí thế không kém. Thế nhưng nếu nhìn kỹ c*̃ng không khó phát hiện ra trong mắt bọn họ đều có sự sợ hãi. Trận đại chiến không lâu trước đó trên Quỷ Vũ Tông trong ký ức c*̉a bọn họ vẫn vô c*̀ng mới mẻ, thực lực c*̉a đám người Phi Linh môn này bằng vào bọn họ không thể chống lại.
- Thực sự là không biết chữ chết viết thế nào.
Lộc Sơn lão nhân cười nhe răng, khóe miệng chậm rãi trở nên âm trầm, sát ý tuôn ra.
- Mọi người trong Quỷ Vũ Tông nghe lệnh, giết, giết cho ta.
Đới Cương Tử hét lớn một tiếng, đồng thời thân ảnh trực tiếp đánh về phía trước.
Sưu Sưu.
Ngay khi thanh âm c*̉a Đới Cương Tử vừa dứt, lúc này những trưởng lão đệ tử trong Quỷ Vũ Tông có chút e ngại trực tiếp giết về phía trước.
- Đều đi chết đi.
Hoa Mãn Lâu quát lớn một tiếng, chân khí từ trong thân thể to lớn bạo phát. Hoa Mãn Ngọc c*̃ng không cam lòng tỏ ra yếu kém, linh lực tuôn ra, khiến cho trong không trung mơ hồ có chút áp lực.
Áp lực mà chân khí và linh lực đem lại là hai loại áp lực hoàn toàn khác nhau. c*̃ng là hai cảm giác khác nhau. Nếu như trước mặt một cường giả vũ giả xuất hiện áp lực thì đó có thể coi là một ngọn núi lớn, bản thân cảm thấy không thể lay động.