̃ chết viết thế nào. (1)
- Thế nhưng Lục chưởng môn, có lẽ đại bộ phận thân tín trước đây c*̉a cha ta đều bị Đới Cương Tử giết chết. Đoạt lại Quỷ Vũ Tông, ta sợ một mình ta không trấn áp nổi những trưởng lão, hộ pháp khác.
Đới Trường An rụt dè nói. Thực lực c*̉a hắn thực sự là quá thấp, điểm này hắn đã nghĩ tới.
- Đến lúc đó ta lưu lại mấy cường giả cho ngươi. Mọi chuyện từ đó về sau không liên quan tới ta nữa.
Lục Thiếu Du mở miệng nói.
- Đa tạ Lục chưởng môn.
Đới Trường An cảm kích nói.
Đến Quỷ Vũ Tông c*̃ng không cần thời gian quá dài, bằng vào tốc độ c*̉a Nghịch Lân Yêu Bằng, một ngày đêm c*̃ng đủ tới Quỷ Vũ Tông. Nhìn kiến trúc liên miên không dứt trong thành Quỷ Vũ, còn có Quỷ Vũ Tông to lớn ở giữa khiến cho Đới Trường An không khỏi nhớ tới những ngày tháng làm đại thiếu gia trước đây, còn có những ngày sống như chó nhà có tang. Lúc này thân thể Đới Trường An không tự chủ được mà khẽ run rẩy.
Nhìn thành Quỷ Vũ, ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống. Mấy người Lộc Sơn lão nhân, Hoa Mãn Lâu, Hoa Mãn Ngọc c*̀ng với mấy Vũ Tướng c*̉a Vũ đường phía sau đều biết mình tới đây làm gì, tức thì một cỗ sát khí chậm rãi tràn ra.
Trong thành Quỷ Vũ, Lục Thiếu Du trực tiếp cưỡi Nghịch Lân Yêu Bằng tiến vào khiến cho không ít đệ tử Quỷ Vũ Tông trong thành hét lớn.
- Trong thành không được cưỡi yêu thú phi hành.
Tiếng hét lớn vang lên. Lập tức có mấy đầu yêu thú phi hành đuổi theo. Thế nhưng đám người Lục Thiếu Du không chút để ý tới, trực tiếp phóng tới Quỷ Vũ Tông.
- Người tới là ngươi phương nào.
Dưới chân núi Quỷ Vũ Tông, hơn mười đệ tử Quỷ Vũ Tông nhìn chằm chằm vào đám người Lục Thiếu Du rồi hỏi. Cảm nhận sát khí vô hình chung quanh đám người Lục Thiếu Du, cả đám đều không khỏi ngẩn ra.